Nghe và kể lại câu chuyện “người bán quạt may mắn”

     

NGƯỜI BÁN QUẠT MAY MẮNĐóng vai bà lão bán quạt kể lại chuyện "Người phân phối quạt như ý "Lão già rồi, mà lại lão vẫn ghi nhớ như in. Đã 8, 9 năm rồi đó. Một đời người đi cung cấp quạt, hỏi được mấy lần may? Lần ấy, tôi gánh quạt đi bán, từ sáng sớm mang đến non trưa mà lại chẳng bán được một loại quạt nào. Tôi mỏi mệt quá, tìm tới một cội cây mặt vệ đường để nghỉ mang đến mát. Ngạc nhiên ở đó đã có một người bọn ông, đã tựa lưng vào gốc cây, ở bên cạnh để một cái túi vải. Nét mặt phúc hâu, nước domain authority hồng hào, dáng bạn nho nhã, thanh cao. Tôi còn chưa kịp chào hỏi thì ông ta sẽ vui vẻ nói: "Bà để gánh xuống, ngồi nghỉ cho mát. Ô, những chiếc quạt của bà rất đẹp thật!". Tôi đột nhiên nghĩ: "Cái ông cao sang này đi đâu mà lý do lại không có tiểu đồng đi theo?".Thế rồi đắn đo ai xui, tôi phàn nàn là quạt bán ế. Chiều nay, chưa chắc hẳn đã gồm tiền để sở hữ mạch, cài đặt kê. Bầy trẻ lại bắt buộc nhịn đói. Gió đuối quá, tôi thiu thiu ngủ thời gian nào ko biết.Bà lão dứt lại một thời gian như vẫn ôn lại vào đầu bao chuyện cũ. Đôi đôi mắt bà lão thánh thiện ánh lên bao niềm vui. Một tiếng con kê gáy xao xác trưa hè từ thôn xa vọng lại. Bà lão vừa phe phẩy dòng quạt lụa vừa đề cập tiếp:Lúc tôi tỉnh dậy, tôi hoảng quá. Bao nhiêu chiếc quạt lụa, quạt giấy của tôi đều bị ông ta vẽ lên, góc quạt nào cũng đều có một, nhì hàng chữ: bao gồm tiên ông, tiên đồng. Tất cả mĩ nữ, văn nhân. Bao gồm tùng, cúc, trúc, mai.


Bạn đang xem: Nghe và kể lại câu chuyện “người bán quạt may mắn”


Xem thêm: Thuyết Minh Về Cây Chuối Trong Đời Sống Việt Nam, Thuyết Minh Về Cây Chuối Hay Nhất



Xem thêm: Bài Soạn Truyện An Dương Vương Và Mị Châu Trọng Thủy Lop 10, Soạn Bài Truyện An Dương Vương Và Mị Châu

Gồm chuồn chuồn, gồm chim, tất cả cá. Có ông thuyền chài. Tôi vốn quê mùa, nào tất cả biết chữ nghĩa, thơ thẩn gì, chỉ thấy mọi nét loằng ngoằng nhưng mà thôi...Nghe tôi than phiền, ông ta an ủi: "Bà chớ lo. Quạt bà sẽ chào bán hết. Tôi vẫn còn đấy ngồi đây cơ mà...". Tín đồ ta đã nói vậy thì tôi chỉ biết nghe. Tôi khẽ thở dài.Quả nhiên, duy nhất lát sau, ban đầu lẻ tẻ một vài ba người, từ từ người ta kéo đến. Gồm cô mua đến hai, cha chiếc. Chúng ta ngắm nghía, chúng ta trầm trồ. Có tín đồ khen chữ đẹp, tranh vẽ như thần. Tôi tíu tít cung cấp hàng, năm sáu trăm chiếc quạt đã bán vèo một dịp hết nhẵn. Tôi vui lắm. Cơ hội bấy giờ, tôi mới nhìn khắp tư phía nhưng lại chẳng thấy con người kì khôi ấy đâu nữa. Tôi nghĩ về thầm: "Có lẽ đấy là một tiên ông vẫn ban lộc cho người mẹ con mình".Sau đó, còn có tương đối nhiều người chạy đến tìm mua quạt. Họ tiếc ngẩn nhớ tiếc ngơ. Một nam nhi thư sinh vừa hỏi, vừa nói: "Ông vương Hi Chi bạn viết thiếp Lan Đìnhnổi giờ đồng hồ trong cõi tục đã vẽ tranh đề thơ lên quạt mang lại bà lúc nào thế? Mỗi dòng quạt của bà đáng giá nghìn quà đấy... Sao bà cung cấp rẻ thế? ".Tôi nhẩm lại bố tiếng vương Hi bỏ ra rồi nhớ tiếc ngẩn tiếc ngơ. Tôi là nguời chào bán quạt may mắn.Lê Phương Trà, 3CTrường tè học cha Đình - Thanh Hoá