THƠ BỐN CHỮ VỀ THẦY CÔ

     

Để biểu thị lòng kính trọng, cảm tình yêu yêu đương thì mặc dù chỉ là 1 lời chúc hãy một bài thơ cũng trở nên đủ khiến thầy cô vui lòng. Bởi thế, ngay lập tức bây giờ, bạn có thể gửi tặng kèm thầy cô – người dân có công giáo dục và đào tạo mình thành tín đồ khi xem dứt những bài bác thơ 4 câu về thầy cô tuyệt và chân thành và ý nghĩa hay dưới đấy nhé.

Bạn đang xem: Thơ bốn chữ về thầy cô

Những bài bác thơ 4 câu về thầy cô xúc động

*
Những bài xích thơ 4 câu về thầy cô xúc động

Nghề gia sư cao quý

Ai cũng bảo nghề cô giáo cao quýNhàn hạ thanh cao…em cũng thấy tự hàoHai bốn tuổi chưa một lần làm mẹMà em đã bao gồm cả thảy bọn con.

(Khuyết danh)

Nhớ mãi lời côXa mái ngôi trường thân yêuĐã bao lâu rồi nhỉNhững lời cô thủ thỉEm nhớ mang lại bây giờ

Ngày ấy tuổi mộng mơHay thẫn thờ thổn thứcTrái tim non rạo rựcMùa phượng thắm sân trường.

Những bài bác giảng thân thươngThấm vương đầy vết mờ do bụi phấnCô như vầng trăng sángDẫn lối con đường em đi

Nghe giờ đồng hồ gió thì thầm thìMà lòng nghẹn ngào mãiSuốt đường đời bươn chảiLuôn tương khắc nhớ ân tình….!

(Phan Thị Tuyết Vân)

Người lái đò

Mỗi năm đưa một chuyến đòChở bao nhỏ chữ về kho học hànhHọc trò đỗ đạt công danhMai sau giúp Nước mình giành vinh quang

Trồng cây giữ lại Nước giữ LàngƯơm mầm trí thức nặng với nỗi lòngChẳng màng vất vả nhọc côngChỉ mong toàn bộ thuộc lòng lời ru:

Quê hương thơm sạch trơn quân thùGia đình hạnh phúc thầy u đỡ đầnRa đường giúp đỡ bạn khó khănLên Trường học hỏi: Lễ, Cần, Thanh, Liêm

Thầy, cô khi nặng nề hỏi tìmĐể thêm kiến thức và kỹ năng về ghim trong mìnhHãy là các đóa hoa xinhTô đời tươi tắn bình minh nắng nóng hồng

Nhọc nhằn dõi ánh mắt trôngDìu từng chân con trẻ ẵm bồng giấc mơHọc sinh tuổi trẻ ngớ ngẩn khờNhư bầy đàn chim nhỏ tuổi bơ vơ vào vườn

Cô, thầy dìu dắt yêu thươngLàm nền vững chãi con phố tương laiĐò đưa chuyên cần miệt màiQua sông tri thức vì ai một đời?

Có một nghề…

Có một nghề mà lại giấy white bảng đenVà mái tóc lại bạc tình thêm mỗi tốiMỗi bước tiến đều tỏ ra vô cùng vộiChèo lái nhỏ đò sang trọng bến ngóng bình yên

Có một nghề nhưng mà xã hội tôn vinhGọi nhì tiếng thân yêu ơi Cô GiáoTruyền kiến thức rồi nghĩa nhân đúng đạoMãi cứ yêu nghề… cho dù ai bảo em sai…

Em lựa chọn một nghề dẫu tất cả một ko haiNấu “cháo phổi”… em mài miệt năm thángTừ sáng sớm tới trời khuya chạng vạngÁp lực luôn kề…bụi phấn trắng luôn rơi.

(Hồng Ngoãn)

Kính thầy cô

Ngày cuối thu nhớ về trường cũLệ tuôn lòng, ấp ủ chạm chán nhauẤu thơ ngắc ngứ đôi câuNhờ gia sư dạy, dòng đầu thông minh

Sân ngôi trường cũ in hình năm thángCây bàng già thi thoảng lá rơiBằng lăng tím biếc lòng ngườiNhờ thầy cô dạy nên đời hôm nay

Bữa tái hợp lòng đầy quyến luyếnTình thầy trò đang nguyện không phaiNhờ thầy cô sẽ thành tàiLòng trân trọng nghĩa tương lai sáng ngời

Xin kính chúc Thầy cô táo tợn khỏeDắt dìu bao trẻ tuổi đi lênSự nghiệp giáo dục đào tạo vững bềnCháu nhỏ muôn thuở đáp thường non sông!

(Phạm quang Thu)

Ơn cô, nghĩa thầy“Muốn sang phải bắc mong kiềuMuốn bé hay chữ cần yêu mang thầy”Công thầy sánh tựa chân mâyChữ cô tạc dáng mang lại “cây” đề xuất người

O, a điểm chín điểm mườiLong lanh ánh mắt em cười cô vuiVầng dương phía trước chớ lùiCó công mài sắt ngọt bùi mai sau

Thầy cô chẳng quản công đầuĐưa đò tri thức sông sâu trinh nữ gìMỗi năm lại một chuyến điChắp thêm đôi cánh thiên di tung trời

Hai mươi, mười một rạng ngờiHiến chương nhà giáo ghi nhớ ơn cô thầyMái trường yêu quý còn đâyBảng đen phấn white thơ ngây năm nào

Bao nhiêu đáng nhớ ngọt ngàoMột thời thơ dại lấn sân vào trong mơHôm ni ngồi viết vần thơGhi sâu “nửa” chữ ơn cô nghĩa thầy…

Những bài bác thơ về thày cô hay với ý nghĩa

*
Những bài xích thơ về thày cô hay và ý nghĩa

Tặng cô

Tặng cô bao đóa hoa hồngTặng cô đối với cả hương nồng nhan sắc xuânTháng ngày bảo ban ân cầnCho bao thế hệ đóng góp phần dựng xâyTiếng cô tưởng nhớ mới đâyXây bao hạnh phúc tràn trề yêu thương.

(Khuyết danh)

Nghe thầy đọc thơ

Em nghe thầy phát âm bao ngàyTiếng thơ đỏ nắng nóng xanh cây quê nhàMái chèo nghe vọng sông xaÊm êm như tiếng của bà năm xưaNghe trăng thở hễ tàu dừaRào rào nghe chuyển trận mưa giữa trờiThêm yêu giờ đồng hồ hát bà mẹ cườiYêu thơ em thấy khu đất trời rất đẹp ra…

(Trần Đăng Khoa)

Cô giáo của con

Mỗi khi vào lớpCô mỉm cười thật tươiSay sưa giảng bàiGiọng cô ấm áp

Bạn nào tuyệt nghịchCô chẳng mê thích đâuBạn nào chăm ngoanCô yêu thương lắm đấy

Cần như hạt muốiĐẹp như hoa rừngCô giáo của conAi mà chẳng quý.

Cô thầy tôi

Trong ngôi trường vất vả dạy bầy conChẳng mắc cỡ gian lao quãng thân mònLó sáng bình minh cơm mãi vộiVề đêm lịm tắt bữa chưa ngon.Âm thầm chỉ dẫn ơn luôn nhớLặng lẽ răn dạy rằng nghĩa vẫn trònÁo đẫm những giọt mồ hôi toàn những vết bụi phấnCô Thầy khổ nhọc tựa nghìn non.

(Tứ Gia)

Người lái đò

Một đời người – một cái sông…Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,“Muốn qua sông nên lụy đò”Đường đời muôn cách cậy nhờ fan đưa…Tháng năm dầu dãi nắng và nóng mưa,Con đò trí thức thầy gửi bao ngườiQua sông nhờ cất hộ lại nụ cườiTình yêu thương xin tặng người thầy kính thươngCon đò mộc – làn tóc sươngMãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,Khúc sông ấy vẫn còn đó đâyThầy chuyển tiếp phần nhiều đò đầy qua sông…

(Khuyết danh)

Lời trầm thầy tôi

Có đa số chiều hè, phượng đỏ rơiCòn đâu năm cũ, sắp qua rồi.Thương người bạn cũ, ân sâu nặngNhớ lại thầy xưa, tình chẳng phôi.

Muốn được mang lại đi, thầy cần cóTâm thành đón nhận, lẽ trò tôi.Cho không hẳn mất, tình muôn thuở.Nhận được đời vui, nghĩa thay thôi.

(Khuyết danh)

Về thăm cô

Bao năm lên phố, xa làngNhớ nhỏ bướm white hoa vàng lối quêNhớ bài xích tập đọc a êThương giáo viên cũ mơ về tuổi thơXiêu nghiêng đường nét chữ đần khờTay cô cầm ấm đến tiếng lòng emVở ngày thơ dại lần xemTình cô như mẹ biết đem sánh gìTờ i nguệch ngoạc cây viết chìThấm màu sắc mực đỏ điểm ghi mặt lềThương ngôi trường cũ, nhớ thôn quêMơ sao được một ngày về thăm Cô!

(Khuyết danh)

Tri ân người lái xe đò

Tri thức ngày xưa trở lại đây,Ân tình sâu nặng của cô ý thầy!Người mang ánh nắng soi đời trẻ,Lái chuyến đò chiều quý phái bến đây?Đò mang đến vinh quang vị trí đất lạ,Cám ơn tín đồ đã lái đò hay!Ơn này trò mãi ghi trong dạ…Người đã hỗ trợ con vượt đắng cay!

(Nguyễn Trung Dũng)

Những bài xích thơ 4 chữ về thầy cô

*
Những bài bác thơ 4 chữ về thầy cô

Bài Thơ 4 Chữ Số 1

Từng ngày băn khoănTừng ngày suy nghĩTrầm ngâm thắc mắcBạn bè là chi?Trong phần lớn kí ứcKỉ niệm bi quan vuiBạn bè là ngườiTa luôn luôn chia sẻTừng ngày từng ngàyTừng năm từng thángBạn bè thân thiếtLuôn ở bên taChưa hề ghi nhớChưa hề khắc ghiMà hình hình ảnh bạnTình chúng ta chúng taNhư ngàn vì saoTrên bầu trời caoTinh tú sáng sủa ngời

Thơ 4 chữ về thầy giáo

Tình chúng ta chúng taNhư vạn lời caCa vang ca mãiTrên bầu trời xanhTình các bạn chúng taXiết chặt vòng tayGắn kết bè bạnĐể cùng tiến tớiTình các bạn chúng taTinh tú sáng ngờiÔi thật tuyệt vờiTình chúng ta của taEm yêu trường emEm yêu trường emTừng trang giấy trắngVới dòng chữ nắnNhiều lên từng ngàyEm yêu ngôi trường emSân trường rộng lớn lắmHàng cây cối thắmChe nắng chúng em

Em Yêu trường Em

Thầy và cô giáoNgười em luôn bảoCha bà mẹ của mìnhMột thời nhằm nhớTrong từng khá thởTrong mỗi bước điEm yêu trường em!!

Bài Thơ Số 3

Buổi sáng thức giấcThấy ánh phương diện trờiNgời ngời mắt mẹLời lẽ nhẹ dàngCàng thêm vui sướngBước chân vơi nhàngVang vang tiếng hátBóng non sân trườngHương thơm mát rượiDưới ánh mặt trờiCô cười thật tươiMắt cô sưởi ấmTâm hồn vào emKhuôn phương diện thơ ngâyLoà nhoà mắt ướtMái tóc mượt màCả bàn tay côXinh xinh ấm ápLàm bao chuyện lạHai đôi mắt ấyGợi dậy trong emĐem bao ước vọngMang đến mang lại người

Bài Thơ Số 4

Nay đã béo khônRời xa mái trườngTuổi thơ rụng mãiChả hề lưu lại lạiNhưng vẫn tồn tại nhớCô giáo dịu hiềnĐã từng dạy dỗ chữĐã dạy dỗ ấu thơ

Yêu Lắm ngôi trường Lớp Ơi

Em yêu thương mái trườngCó hàng cây mátXôn xao khúc hátRộn vang tưng bừngNhững giờ đồng hồ ra chơiSân trường nhộn nhịpkhi nào tất cả dịpMọi bạn ghé thămNơi phía trên biết baoBạn bè trang lứaThầy cô dạy bảoCho em bước vàoLời cô ngọt ngàoThấm tung trang sáchCô dạy bao cáchGiảng bài thật hayNhững ngày nghỉ ngơi họcEm thấy ghi nhớ trườngNào các bạn ơiGắng tới trường đềuCó tối trong mơBỗng cười khúc khíchThích ơi là thíchNgỡ sẽ ở lớpCùng các bạn đùa vui.

Bài Thơ Số 6

Hôm ni quay lạiBên mái ngôi trường xưaCây cối lưa thưaKhông như ngày trướcXưa tất cả dòng nướcChảy qua lòng côCó em xấu hổĐược cô vỗ về

Trò tốt Con Ngoan

Mỗi ngày một lớnMỗi ngày một khônMẹ phụ vương dưỡng dụcCô Thầy bảo banMong ý muốn thành ngườiHiếu, Nghĩa, Trí, DũngẤy là mong mỏi đợiMẹ thân phụ cô thầyCon xin cầm cố gắngTrò tốt con ngoan!

Cô Giáo Lớp Em

Cô giáo lớp emXinh rất đẹp hoành trángLàn da trắng sángĐôi giầy bóng loángAi nhìn cũng choángEm quan sát choáng hơn.

Thơ ngắn về thầy cô hay và ý nghĩa

*
Thơ ngắn về thầy cô hay cùng ý nghĩa

1. Người đi dệt ước mơ

Chiều buông rộn giờ đồng hồ ve ngân

Bước chân thầy tự dưng chậm dần mặt đường xưa

Một đời dệt thảm mong mơ

Để em gồm một tuổi thơ huy hoàng.

Đò đầy gánh cầu mơ sang

Đổ về bến hứa hẹn vững xoàn thầy trao

Thời gian tựa giấc chiêm bao

Quay đi ngoảnh lại vẫn vào tuổi ông.

Cảm ơn bao ước mơ hồng

Dưỡng nuôi ý chí khó không chịu lùi

Hôm ni vững bước đường đời

Nhờ công thầy đã một đời bón chăm.

2. Cô Thầy tôi

Trong trường vất vả dạy bầy con

Chẳng hổ thẹn gian lao quãng thân mòn

Ló sáng rạng đông cơm mãi vội

Về đêm lịm tắt bữa không ngon.

Âm thầm hướng dẫn ơn luôn luôn nhớ

Lặng lẽ răn dạy răn nghĩa vẫn tròn

Áo đẫm các giọt mồ hôi toàn bụi phấn

Cô Thầy khổ nhọc tựa nghìn non.

(Tứ Gia)

3. Tri ân người lái đò

Tri thức xa xưa trở lại đây,

Ân tình sâu nặng của cô ý thầy!

Người mang ánh sáng soi đời trẻ;

Lái chuyến đò chiều quý phái bến đây?

Đò cho vinh quang khu vực đất lạ;

Cám ơn bạn đã lái đò hay!

Ơn này trò mãi ghi trong dạ…

Người đã hỗ trợ con quá đắng cay!

(Nguyễn Trung Dũng)

4. Gửi về thầy giáo dạy văn

Có thể hiện nay cô đang quên em

Học trò vượt nhiều, làm sao cô nhớ hết

Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt

Vẫn ghi nhớ lời từ nhủ: đã về thăm

Có thể bây chừ chiếc lá bàng non

Của ngày em đi sẽ úa gray clolor thẫm

Ai đang nhặt dùm em xác lá

Như em thuở nào nghiền lá thân trang thơ ?

Ước gì… bây giờ chỉ là mơ

Cho em được trở về vùng ấy

Giữa bằng hữu nối vòng đeo tay thân ái

Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

Em nhớ hoài tiết học đầu tiên

Lời cô dạy: “Văn học tập là nhân học”

Và chẳng ai học chấm dứt bài học làm cho người!

Chúng em quan sát nhau khinh khích tiếng cười

Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp

Rồi bây giờ theo mẫu đời xuôi ngược

Vị cay chua thuở như thế nào cứ thấm đẫm bờ môi

Những lúc bi thương em nhớ quá – Cô ơi!

Bài học cũ chẳng lúc nào xưa cũ…

5. Người điều khiển đò

Một đời người – một cái sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông yêu cầu lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa…

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gởi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng kèm người thầy kính thương.

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta mọi muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn còn đấy đây

Thầy gửi tiếp đều đò đầy qua sông…

(Thảo Nguyên)

6. Nghĩa cô thầy mãi ko quên

Bao năm tháng, nay ta giật mình thức giấc giấc

Sắp qua rồi đều tháng ngày thân thương

Những ngày vui của một thuở mang đến trường

Đang xiêu bạt theo từng chòm mây trắng.

Con ghi nhớ lắm những thời xưa đằm thắm

Cô dạy con từng đường nét chữ vần thơ

Cô đưa con gõ ô cửa cuộc đời

Và duyên dáng của một fan con gái.

Tâm hồn con, một nỗi bi tráng dài

Cô ôm ấp, xoa đầu khi con khóc

Vầng trán cô những vần nhăn se sắt

Âu yếm chú ý chúng con

Tuổi bé dại chúng nhỏ nào đâu biết ưu phiền

Vẫn ngỗ nghịch call cô là “trại chủ”

Và chúng con là những bé cừu nhỏ nhắn nhỏ

Cô chăn dắt trên đồng cỏ tri thức bao la.

Khi đều ngày cuối của thời học sinh sắp qua

Con bắt đầu giật mình nhận ra một điều nho nhỏ

Một tình thương mênh mông và vô tận

Cô dành cả cho những nhỏ cừu nhỏ tuổi chúng con.

(Hiệp Hòa)

7. Không đề

“Mãi mãi bên nhỏ tiếng của Thầy vang vọng.

Đã xa rồi mà nhỏ ngỡ hôm qua.

Bài giảng của thầy như chắp cánh cầu mơ,

Cho con cất cánh khỏi vùng trời cổ tích.

Có hồ hết lúc thì thầm lặng nhỏ ngắm,

Vầng trán thầy đọng lại phần đa nếp nhăn…

Tuổi thơ con tựa như những ánh trăng rằm,

Sao phát hiện nổi lòng thầy cùng năm tháng.

Đã qua rồi một thời và bé đã lớn.

Bài học tập đầu đời bé hiểu được thầy cô.

Lời câu trả lời cho con không hề là ẩn số

Mà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la.

Ở nơi xa theo hương cất cánh của gió,

Con giữ hộ lòng bản thân tôn kính mang lại thầy yêu”.

Người đi dệt mong mơ

Chiều buông rộn giờ ve ngân

Bước chân thầy bỗng dưng chậm dần đường xưa

Một đời dệt thảm ước mơ

Để em tất cả một tuổi thơ huy hoàng.

Đò đầy gánh ước mơ sang

Đổ về bến hẹn vững tiến thưởng thầy trao

Thời gian tựa giấc chiêm bao

Quay đi ngoảnh lại đã vào tuổi ông.

Cảm ơn bao ước mơ hồng

Dưỡng nuôi ý chí khó không chịu đựng lùi

Hôm nay vững cách đường đời

Nhờ công thầy đang một đời bón chăm.

Xem thêm: 1 Newton Bằng Bao Nhiêu Kg, 1N (Newton) Bằng Bao Nhiêu Kg, G, Tạ, Tấn

8. Cảm ơn thầy cô

Uống nước thì cần nhớ nguồn

Ăn trái thì đề nghị nhớ người trồng cây

Dạy ta biết chữ hôm nay

Thành người có ích công cô ơn thầy.

Lỡ thương yêu nghiệp lái đò

Chỉ ước ao truyền dạy học trò thành công

Thầy cô làm sao chẳng ao ước trông

Chúng con đề nghị nhớ ghi lòng tạc ơn.

Dạy từng đứa trẻ con thành Nhơn

Truyền từng bài bác giảng phấn mòn cổ đau

Chỉ mong mỏi trò phát âm thật mau

Cười vui vào dạ khổ lao cũng mừng.

Thời gian thoăn thoắt chẳng ngừng

Thầy cô vẫn dạy trò cưng của mình.

“Qua Sông thì bắt buộc lụy Đò”

Mấy ai qua ngoài nhớ Đò ngày xưa

Người chèo dẫu gồm nắng mưa

Vượt qua sóng dữ, vẫn chuyển học trò.

Cúi đầu xin lỗi thầy cô

Lâu rồi con cũng quên đò từng đưa

Chữ đầy sợ hãi nói thêm thừa

Công lao bảo ban chẳng khua trống kèn.

9. Ru lại ơn thầy

Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy

Lời ru phiêu tự ngày ấu thơ

Thầy di động viết i tờ

Dạy bé đạo lý sống và làm việc cho ra người.

Một đời chăm chỉ thầy ơi

Đưa bao vậy hệ cho tới bờ tương lai

“Nửa chữ cũng vẫn chính là thầy”

Lời ông phụ vương dạy có sai bao giờ.

Dẫu đời không đẹp như mơ

Tình thầy cô với học trò bền lâu

Tóc nhỏ giờ đã bạc đãi màu

Lại ru con cháu cũng từ câu ơn thầy.

10. Chúc mừng thầy cô

“Muốn thanh lịch thì bắc ước Kiều

Muốn bé hay chữ thì yêu lấy thầy.”

Lời ca văng vẳng đâu đây

Nồng thơm hương thơm sữa dâng đầy khát khao

Dù cho xa mãi phương nào

Ân tình thầy dạy làm sao quên lời.

Dù mang đến đi tứ phương trời

Nghĩa nhân một thuở trọn đời không quên.

11. Người điều khiển đò

Suốt một đời đưa tiếp đón quý khách qua sông.

Ai còn nhớ người lái đò thầm lặng?

Vẫn ngược xuôi, dù gió mưa tốt nắng

Tiễn bạn đi… biền biệt chẳng về thăm.

Vẫn yên ổn lẽ, bằng tất cả cái tâm

Vì sự nghiệp trồng tín đồ đầy cao cả

Đôi dòng thơ, cố cho lời cảm tạ

Chúc thầy cô luôn mạnh mẽ bình an.

Mong thầy cô luôn luôn hạnh phúc ngập tràn

Nghĩa thầy trò suốt thời gian sống ghi tự khắc mãi

Sau bao năm con trở về tìm lại

Bến sông đây, tín đồ đưa đò giờ đồng hồ đâu?

Dẫu thời hạn có làm bạc đãi mái đầu

Tình thầy trò chẳng khi nào phai nhạt

Bỗng trong lòng một nỗi bi lụy man mác

Thầy cô đâu giữa trăm vạn nẻo đường?

12. Hoa nở trên lối ưu tư

Dòng đời khéo chọn nghiệp duyên

Đưa đò tri thức con thuyền nhân văn

Ươm cây từ khu đất khô cằn

Một đời lo nghĩ, răn dạy răn “nết người”!

Tâm hồn chuyên bón tốt tươi,

Tưới câu nhân nghĩa, bao bạn nên danh.

Con thuyền thừa sóng chòng chành

Mái chèo thời gian mỏi, liêm thanh dặn lòng!

Khơi loại câu cá nước trong

Bất công chưa hết! chạnh lòng niềm mơ

Dòng sông luôn có bến bờ

Người đi còn nhớ, fan mơ…đợi gì?

Một đời tận tụy, trung ương tri

Phấn vương vãi khóe đôi mắt để bởi tương lai.

Hiền nhân, tài chí, nghiệp dài,

Cho đời hoa nở mai sau – Ơn Người!

Bài thơ: Về lại ngôi trường xưa

Con về viếng thăm lại trường xưa

Các em áo trắng thơ ngây nói cười

Từ đâu mặt hàng lệ tuôn rơi

Con nghe vang vọng nụ cười ngày xưa

Con xa ngày ấy đến giờ

Con xa xa giờ đồng hồ thầy cô giảng bài

Giờ về viếng thăm lại trường ơi

Tóc thầy đã tệ bạc điểm ngôi bên trên đầu

Xây bao nhiêu những nhịp cầu

Giờ đây cô cũng mái tóc pha sương

Cô thầy là phần nhiều tấm gương

Hướng đến tuổi trẻ con đường mình đi.

Thơ ngắn về thầy cô cuốn hút nhất

*
Thơ ngắn về thầy cô thu hút nhất

Cô Ơi!

Rời mái trường thân yêu

Bao năm rồi cô nhỉ?

Trong em luôn đọng lại

Lời dạy bảo của cô

Ngày ấy vào mùa thu

Bước chân em rộn rã…

Cô không lời từ giã

Xa ngôi trường tự cơ hội nào

Em tưởng chừng chiêm bao

Cô về đâu, chẳng biết?

Vẫn vang lời tha thiết

Từ giọng cô vơi hiền

Thời gian bước triền miên

Cô chưa lần xoay lại

Chúng em lưu giữ cô mãi

Mong thấy cô trở về

Lúc xưa cô vỗ về…

Nay bọn chúng em khôn lớn

Ngày rời trường sát đến

Bao giờ chạm chán lại cô?!

ĐƠN XIN PHÉP NGHỈ HỌC BẰNG THƠ

Hôm ni em viết 1-1 này,

Kính xin được nghỉ một ngày chăm sóc thương

Em tuy vẫn nhớ lớp trường

Nhưng mà sức mạnh khó lường mối nguy.

Suốt đêm em nóng ly bì,

Trán ni nóng hổi, yếu đuối suy thừa chừng

Việc học chắc nên tạm ngừng.

Để còn khám chữa kẻo chừng thăng thiên.

Bài ghi em đang chép liền

Em xin lỗi đã có tác dụng phiền thầy cô!

Thầy cùng Chuyến Đò

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò nói chuyện 1 thời rất xưa

Rằng bạn chèo chống đón đưa

Mặc cho những vết bụi phấn thân trưa rơi nhiều

Bay lên tựa hầu hết cánh diều

Khách thời xưa đó rất nhiều lãng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông tĩnh mịch buồn tênh tiếng cười

Giọt sương rơi mặn mặt đời

Tóc thầy bội bạc trắng thân trời chiều đông

Mắt thầy mỏi mòn xa trông

Cây trơ thổ địa đứng giữa chiếc thời gian…

Người Lái Đò

Một đời fan – một cái sông…

Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,

“Muốn qua sông buộc phải lụy đò”

Đường đời muôn bước cậy nhờ tín đồ đưa…

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò trí thức thầy đưa bao người.

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin khuyến mãi người thầy kính thương.

Con đò mộc – làn tóc sương

Mãi theo ta mọi muôn phương vạn ngày,

Khúc sông ấy vẫn tồn tại đây

Thầy đưa tiếp phần đông đò đầy qua sông…

Lời Ru Của Thầy

Mỗi nghề gồm một lời ru

Dở tốt thầy cũng chọn ru khúc này

Lời ru của gió color mây

Con sông của người mẹ đường cày của cha

Bắt đầu loại tuổi lên ba

Thầy ru điệp khúc quê nhà mang lại em

Yêu rồi cũng ghi nhớ yêu thêm

Tình yêu chẳng tất cả bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đầy đủ nghìn câu

Biết con chữ cũng lép vế cuộc đời

Tuổi thơ em bao gồm một thời

Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Xin Lỗi những Em

Tôi đâu chỉ người làm nông

Cày ngừng đánh giấc say nồng một hơi

Chuông reo tung buổi dạy rồi

Còn nghe ray rứt nỗi đời không yên.

Trách bản thân đứng trước các em

Dửng dưng cả giờ đồng hồ hồn nhiên gọi: Thầy!

Rụng dần theo bụi phấn bay

Ước mơ một thuở căng đầy tuổi xanh

Dẫu là lời giảng của mình

Cơn ho tự dưng đến vô tình giảm ngang

Dẫu là tiết học vừa tan

Bước qua cửa lớp đôi lần hụt hơi!

Hiểu dùm tôi các em ơi

Giấu bao ám hình ảnh khôn nguôi từng giờ

Cảnh đời chộn rộn buôn bán mua

Áo cơm trắng nào dễ chi đùa cùng với ai.

Vờ quên cuộc sống thường ngày bên ngoài

Nhiều điều xa lạ nói hoài riết quen

Dở hay, yêu ghét, trắng đen

Còn bao sự thật đã chú ý thẳng đâu

Ai còn dằn vặt tối sâu

Trong từng tua tóc bạc mầu truân chuyên

Thật lòng tạ lỗi các em

Hiểu ra khi đã khủng lên mai này!

Những bài xích thơ hay về thầy cô đong đầy cảm xúc

*
Những bài xích thơ tuyệt về thầy cô đong đầy cảm xúc

Nghĩa cô thầy mãi ko quên

Bao năm tháng, ni ta lag mình thức giấc giấcSắp qua rồi đông đảo tháng ngày thân thươngNhững ngày vui của một thuở đến trườngĐang cảm giác theo từng chòm mây trắng.

Con ghi nhớ lắm những thời xưa đằm thắmCô dạy con từng nét chữ vần thơCô đưa bé gõ góc cửa cuộc đờiVà thướt tha của một fan con gái.

Tâm hồn con, một nỗi bi thương dàiCô ôm ấp, xoa đầu khi con khócVầng trán cô đông đảo vần nhăn se sắtÂu yếm nhìn chúng con

Tuổi nhỏ chúng bé nào đâu biết ưu phiềnVẫn ngỗ nghịch hotline cô là “trại chủ”Và chúng bé là những con cừu nhỏ nhắn nhỏCô chăn dắt bên trên đồng cỏ học thức bao la.

Khi phần đông ngày cuối của thời học viên sắp quaCon bắt đầu giật mình nhận biết một điều nho nhỏMột tình thương bát ngát và vô tậnCô dành riêng cả mang đến những con cừu nhỏ tuổi chúng con.

Người lái đò

Một đời người – một mẫu sông…Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,“Muốn qua sông buộc phải lụy đò”Đường đời muôn bước cậy nhờ tín đồ đưa …Tháng năm dầu dãi nắng nóng mưa,Con đò trí thức thầy chuyển bao người.Qua sông gửi lại nụ cườiTình yêu thương xin khuyến mãi người thầy kính thương.Con đò mộc – làn tóc sươngMãi theo ta khắp muôn phương vạn ngày,Khúc sông ấy vẫn tồn tại đâyThầy đưa tiếp hầu như đò đầy qua sông…

Nhớ gia sư trường làng mạc cũ

Bao năm lên phố, xa làngNhớ con bướm white hoa đá quý lối quêNhớ bài tập hiểu a êThương giáo viên cũ mơ về tuổi thơXiêu nghiêng nét chữ ngớ ngẩn khờTay cô cầm nóng đến tiếng lòng em.Vở ngày thơ dại lần xemTình cô như người mẹ biết rước sánh gì.Tờ i nguệch ngoạc bút chìThấm màu mực đỏ điểm ghi bên lềThương trường cũ, nhớ làng quêMơ sao được một ngày về thăm Cô!

Thầy

Cơn gió vô tình thổi mạnh khỏe sáng nayCon chợt thấy tóc thầy tệ bạc trắngCứ trường đoản cú nhủ rằng kia là những vết bụi phấnMà sao lòng rưng rưng mãi ko nguôi

Bao năm rồi? Đã bao năm rồi hở? Thầy ơi …Lớp học tập trò ra đi, còn thầy sống lạiMái chèo kia là hầu hết viên phấn trắngVà thầy là người đưa đò đề nghị mẫnCho chúng con kim chỉ nan tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôiCho chúng nhỏ khoanh tay cúi đầu lần nữaGọi tiếng thầy với tất cả tin yêu…

Cô ơi

Rời mái ngôi trường thân yêuBao năm rồi cô nhỉ?Trong em luôn đọng lạiLời dạy dỗ của côNgày ấy vào mùa thuBước chân em rộn rã…Cô ko lời từ bỏ giãXa ngôi trường tự dịp nàoEm cứ ngỡ chiêm baoCô về đâu, chẳng biết?Vẫn vang lời tha thiếtTừ giọng cô nhẹ hiềnThời gian cách triền miênCô không lần cù lạiChúng em lưu giữ cô mãiMong thấy cô trở vềLúc xưa cô vỗ về…Nay chúng em khôn lớnNgày tách trường ngay gần đếnBao giờ chạm mặt lại cô?!

Nắng nóng sân trường

Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương thươngLá lung linh cười duyên thuộc bóng nắngGiờ sẽ học, mảng sảnh vuông yên vắngChim chuyền cành buông tiếng giá buốt bâng qươ.

Chúng em ngồi nghe thầy giảng bình thơNắng xịt theo chồm lên ngồi bệ cửaVà cả gió cũng biết mê thơ nữaThổi thoảng vào non ngọt giọng thầy ngâm.

Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầmĐiệp từng bông đá quý ngây rơi xoay títNgày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rítSà xuống sân rửa ráy nắng nóng màu xanh

Em ngồi im uống suối mật trong lànhThời gian như ngừng trôi không cách nữaKhông gian cũng nằm yên không đủ can đảm cựaNgại không tính kia nắng nóng sẽ thôi vàng

Sân ngôi trường căng rộng ngực đến thênh thangKiêu hãnh khoe trên mình màu nắng ấmLời thơ thầy vẫn uyển chuyển sâu lắngNắng ấm hơn nhờ vào giọng nóng của người…

Không đề

“Mãi mãi bên bé tiếng của Thầy vang vọng.Đã xa rồi mà bé ngỡ hôm qua.Bài giảng của thầy như lẹo cánh ước mơ,Cho con cất cánh khỏi vùng trời cổ tích.Có phần nhiều lúc thì thầm lặng nhỏ ngắm,Vầng trán thầy ứ lại số đông nếp nhăn…Tuổi thơ con như những ánh trăng rằm,Sao thấy được nổi lòng thầy cùng năm tháng.Đã qua rồi 1 thời và nhỏ đã lớn.Bài học tập đầu đời bé hiểu được thầy cô.Lời đáp án cho con không hề là ẩn sốMà cả tấm lòng thầy quảng đại bao la.Ở nơi xa theo hương cất cánh của gió,Con giữ hộ lòng bản thân tôn kính cho thầy yêu”

Lời cảm tạ

Tôi đứng lặng giữa cuộc đời nghiêng ngảĐể một lượt nhớ lại mái ngôi trường xưaLời dạy ngày xưa có giờ thoi đưaCó bóng nắng in dòng sông xanh thắm

Thoáng quên mất giữa tháng ngày ngọt đắngTrưởng thành này có bóng dáng vẻ hôm quaNhớ được điêu gì đc dạy các ngày xaÁp dụng – chắc nhơ cội nguồn vẫn có

Nước mắt thành công hoà nỗi đau black đỏBậc thềm như thế nào dìu dắt những bước điBài học đời vẫn học đc những gìCó nói bóng bạn đương thời năm cũ

Vun xới cơn mơ bằng trái tim ấp ủĐể cây đời có tán lá xum xuêBóng mát giới hạn chân là 1 chốn quêNơi ơn tạ là mái ngôi trường nuôi lớn

Xin phút tĩnh vai trung phong giữa muôn điều hời hợtCảm tạ mái trường ân tình thầy cô.

Xem thêm: Cây Khô Mọc Rễ Trên Đầu, Sông Sâu Không Sợ, Sợ Cầu Bắc Ngang

Trên đấy là những bài xích thơ 4 câu về thầy cô vì aquabigman.com đã tổng vừa lòng và share đến các bạn. Trái thực, không có từ ngữ nào tất cả thể mô tả hết được công lao to to của thầy cô. Mong muốn bạn với thầy cô sẽ sở hữu được những giây phút vui vẻ bên những bài thơ 4 chữ thầy cô giáo trên đây.