Tả Hình Ảnh Mẹ Khi Em Bị Ốm

     

Chắc hẳn, ai cũng một lần trải qua cơn căn bệnh và được mẹ chăm lo ân cần, trìu mến, nhằm giúp những em có thể tả lại hình hình ảnh mẹ âu yếm các em lúc đó, aquabigman.com mời những em cùng tìm hiểu thêm bài văn mẫu Tả hình ảnh mẹ chăm lo em lúc em bị ốm bên dưới đây. Chúc những em sẽ có được những bài văn tả về mẹ thật giỏi nhé! Ngoài ra, để làm đa dạng mẫu mã thêm kỹ năng và kiến thức cho phiên bản thân, những em có thể tham khảo thêm bài văn mẫu Tả lực sĩ sẽ cử tạ.

Bạn đang xem: Tả hình ảnh mẹ khi em bị ốm


*


– trình làng lí do, yếu tố hoàn cảnh dẫn tới việc em bị ốm.

b. Thân bài:

* Tả dáng vóc mẹ thời gian em bị ốm

– Khuôn phương diện của mẹ tỏ ra rất lo lắng và hoảng hốt.

– khi em lên cơn sốt mẹ em chạy đôn chạy đáo.

– chị em chạy đôn chạy đáo để sở hữ thuốc, nấu ăn cháo mang đến em.

* Tả hành vi của mẹ lúc em bị ốm

– bà bầu nấu cháo với bón đến em ăn.

– người mẹ dỗ em uống thuốc.

– mẹ giúp em xin ngủ học.

– bà bầu thức đêm quan tâm cho em…

c. Kết bài:

– xem xét và tình cảm dành riêng cho mẹ: biết ơn, yêu thương mến.


Đề bài: bởi một bài xích văn ngắn em hãy tả về hình hình ảnh mẹ của em chăm lo em lúc em bị ốm.

Gợi ý làm bài:


Thứ năm tuần trước, em tới trường về bị mắc mưa bên ướt không còn người. Đến nửa đêm, hit ập tới. Bên chỉ có hai người mẹ con vì ba đang công tác ở xa. Mẹ lo lắm, thức cả đêm canh chừng bên em.

Xem thêm: Giới Thiệu Thuyết Minh Về Mũi Né, Top 10 Thắng Cảnh Ở Tỉnh Bình Thuận

Cơn sốt quỷ quái ác thật. Trán em thì nóng tưng bừng mà tuỳ thuộc lại lạnh cóng. Cái lạnh như từ trong xương tuỷ toả ra khiến cho em run cụ cập: “Mẹ ơi! nhỏ rét lắm! mẹ đắp chăn đến con!”. Bà bầu ghì chặt em vào lòng, an ủi: “Mẹ biết rồi! bé cảm rét mướt đấy mà! Cứ bình thản nhé! người mẹ sẽ đuổi cơn sốt đi ngay!”.

Mẹ để em nằm ở ngắn rồi đi lấy thuốc. Viên dung dịch hạ sốt sủi bọt bong bóng tan rất nhanh trong ly nước. Chị em khẽ nâng đầu em lên, ghé cốc vào miệng em, dỗ dành: “Ngoan nào! nhỏ cố uống một hơi cho hết, kế tiếp ngủ một giấc, thức giấc dậy là khoẻ thôi!”.

Vâng lời mẹ, em uống thuốc rồi thay nhắm mắt nhưng chất xám cứ căng lên, giận dữ vô cùng. Người mẹ dấp nước đuối vào cái khăn bông, đắp lên trán em. Người mẹ nhẹ nhàng xoa dầu sôi vào lưng, vào ngực, vào nhì bàn chân, bàn tay em. Giờ đồng hồ xuýt xoa nho nhỏ dại của mẹ cứ văng vẳng bên tai em trong giấc mộng chập chờn:

“Khổ thân con tôi!”. Trường đoản cú nhiên, nước đôi mắt ứa trên ngươi em cay xót. Bà mẹ ơi! nhỏ thương mẹ biết chừng nào! Em vòng đeo tay ôm ngang sườn lưng mẹ rồi thiếp đi lúc nào không biết…

“Ò ó o o…!” Chú con gà trống đang cất thông báo gáy giòn giã, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Em mở mắt nhìn quanh tìm chị em mà ko thấy bà mẹ đâu. Còn chưa kịp gọi thì em đã nghe tiếng guốc cùng giọng nói không còn xa lạ của mẹ: “Dung dậy rồi đó ư? người mẹ nấu cháo trị sốt cho nhỏ rồi đấy! Đánh răng kết thúc con ăn uống hết bát cháo hành này, bà mẹ sẽ cho nhỏ uống thuốc. Đến trưa nếu hết sốt, bà mẹ sẽ đưa con đi học. Giả dụ còn yếu đuối thì chị em viết đối kháng xin phép cô cho bé nghỉ hôm nay”.

Nhìn quầng thâm quanh đôi mắt mẹ, em biết xuyên đêm qua người mẹ thức để trông nom cho em. Hit đã lui, dẫu đầu còn váng vất tuy thế em cảm xúc đỡ hơn nhiều. Trái là đôi tay mẹ như gồm phép màu. Chị em là bóng mát che chở cho bé suốt cả cuộc đời. Công ơn của mẹ so với con sâu nặng trĩu biết chừng nào! bé mong sau này lớn lên vẫn đáp đền rồng công ơn trời đại dương ấy.


Gió mùa hướng đông bắc về, đất trời, cây xanh đang teo ro trong cái không khí lạnh giá. Form cảnh mát rượi nhưng trong tâm địa em lại sở hữu một cảm giác ấm áp khi gió về. Bởi, hầu như cơn gió luôn luôn gợi đến em nhớ cho hình hình ảnh của mẹ vào mùa đông năm trước khi em bị ốm.

Trong gia đình, mẹ luôn luôn là người thương mến và nuông chiều em nhất. Mẹ luôn quan trọng điểm và lo ngại cho em mỗi bữa tiệc hằng ngày. Đặc biệt, người mẹ rất lưu ý đến sức khoẻ của em. Đông đến, mỗi một khi em ra phía bên ngoài mẹ phần lớn căn dặn em khoác áo thật ấm để tránh bị cảm. Hôm đó là 1 trong những ngày đầu đông, lúc đài báo gió bấc về bà mẹ đã dặn em bắt buộc mặc đầy đủ áo khi đi học. Em luôn luôn là đứa công ty quan đề xuất nhân lúc mẹ không lưu ý em đang chạy ra cổng thật nhanh với cái áo phong phanh.

Gần trưa, không khí lạnh ùa về. Trên đường về, bạn em giá buốt cóng, run vắt cập. Về mang đến nhà, em chạy ngay lập tức vào chăn và nằm teo ro trong số đó chờ bà bầu về. Vì chưng quá mệt nên em thiếp đi lúc nào ko hay. Trong những lúc đang mê man, tôi cảm giác được bàn tay của mẹ đang đặt trên trán em. Sau đó, bà mẹ chạy gấp ra mang khăn giá buốt chườm để em hạ sốt. Một thời gian sau, mẹ bưng lên một chén bát cháo còn nghi ngất khói bước vào. Bà mẹ nhẹ nhàng đút từng thìa cháo cho em ăn rồi cho em uống dung dịch để chóng vánh khỏi bệnh. Khi đó, em thấy khuôn mặt mẻ đầy vẻ lo lắng.

Tối hôm đó, bà bầu đã thức trắng tối để chăm sóc cho em. Ánh mắt bà mẹ hiện rõ sự stress và bi lụy rầu. Bà bầu ngồi ủ rũ và không tồn tại tâm trạng để làm những quá trình khác. Khi ấy, em ước có thể khỏi căn bệnh thật nhanh để mẹ không phải lo ngại như vậy nữa.

Bàn tay mẹ luôn nắm chặt mang tay em, em cảm thấy rõ những nốt chai sạn trong thâm tâm bàn tay ấy. Sáng hôm sau thời điểm em thức dậy bà mẹ đã dậy từ bỏ sớm để chuẩn bị bữa sáng đến em. Lúc chị em đem cháo vào, em trông mẹ như già đi mấy tuổi. Quầng thâm quanh mắt bà bầu cũng tồn tại rõ hơn. Bây chừ em new cảm cảm nhận mẹ đặc biệt với em như thế nào và em cũng chính là nguồn sinh sống của mẹ. Em thật ân hận vì dường như không nghe lời mẹ.

Xem thêm: Nhìn Vào Hư Không Ngước Vô Định Vào Xa Xăm, Sống Xa Anh Chẳng Dễ Dàng

Đối với em, mẹ đó là món tiến thưởng vô giá tuyệt nhất mà cuộc sống đã ban tặng. Em yêu với thương bà mẹ biết bao nhiêu.