PHÂN TÍCH BÀI THƠ NGƯỜI ĐI TÌM HÌNH CỦA NƯỚC

     

“Người đi kiếm hình của Nước” là công trình tiêu biểu, thể hiện bản lĩnh nghệ thuật tuyệt vời và hoàn hảo nhất trong chủ đề viết về lãnh tụ hồ nước Chí Minh. Phân tích bài thơ người đi kiếm hình của nước để thấy giá trị tư tưởng và giá trị thẩm mỹ mà ông giữ lại cho kho báu văn học Việt Nam.

Bạn đang xem: Phân tích bài thơ người đi tìm hình của nước


Mở bài 

“Người đi tìm kiếm hình của nước” được viết với niềm xúc động, xúc cảm tự hào cũng giống như lòng hàm ơn của Chế Lan Viên về hành trình ra đi tìm kiếm đường cứu nước của Bác. Bài thơ tái hiện hành trình khó khăn nhưng vinh quang quẻ của vị lãnh tụ dân tộc bản địa trong trong cả 30 năm. Phân tích bài bác thơ người đi tìm kiếm hình của nước ta biết “hình của Nước” ở đấy là hình hình ảnh tượng trưng của áo cơm, niềm hạnh phúc của nhân dân, của độc lập, thoải mái của dân tộc.

Thân bài 

Luận điểm 1: hành trình dài tìm con đường cứu nước của bác bỏ Hồ

“Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng bác phải ra đi”

Câu thơ đầu tiên trong bài xích tái hiện trung khu trạng quyến của chưng khi bắt buộc ra đi. Phương pháp ngắt nhịp thơ 5/5 được áp dụng như nhấn mạnh thêm vai trung phong tình của bác, dù non sông đẹp lắm, chưng còn muốn ngắm nhìn thêm nữa, nhưng mà tình cảnh vượt bức bách nên bác bỏ phải ra đi. Chưng ra đi để “đất nước rất đẹp vô cùng” này còn có một bé đường ra khỏi cảnh lầm than, nô lệ. Bác bỏ ra đi mang theo nỗi đau mất nước, nỗi tủi nhục trước kẻ thống trị của xâm lăng. Nhưng chủ yếu nỗi đau xót ấy thôi thúc Bác quyết tâm kiếm được con đường cứu dân, cứu vãn nước.

Chế Lan Viên đã siêu xúc cồn và cảm nhận sâu sắc hành trình này của Bác, đến ý muốn hóa thân trở thành nhỏ sóng đưa bác vượt hải dương bao la:

“Cho tôi làm sóng dưới nhỏ tàu tống biệt Bác”

Câu thơ mô tả sự cuống quýt, vội vàng vàng mong muốn theo kịp chân Bác, mong muốn được cùng bác sẻ phân tách những gian nan của cuộc hành trình. Hình hình ảnh con sóng vào câu thơ giúp người đọc cảm giác rõ sự linh nghiệm của giây phút lịch sử dân tộc Bác hồ nước ra đi. Nó không những thể hiện tình cảm lưu luyến mà hơn hết là lòng yêu quý yêu, yêu thương của tác giả so với Bác.

“Khi bờ bến bãi dần lui thôn trang khuất

Bốn phía quan sát không một bóng sản phẩm tre”

Không gì có thể biểu đạt tốt rộng về quê nhà xứ sở của ta bằng hình ảnh “hàng tre”, “làng xóm”, “bờ bãi”. Phần nhiều hình ảnh quen thuộc ấy, từ tứ phía mênh mông, to lớn lui dần rồi mệnh chung bóng, người ra đi hẳn đã rất đơn độc và cảm thấy bơ vơ.

*

Nếu các từ “dần lui”, “không một bóng” mô tả bác từng bước một từng bước rời xa quê hương, thì động từ “nhìn” trình bày sự hụt hẫng, bi tráng xót xa, ghi nhớ nhung của bác bỏ đang cố gắng kiếm tìm phần lớn điều quen thuộc của đất nước thân yêu. Chưa đến hai câu thơ trên, Chế Lan Viên đã biểu đạt chân thật nỗi đau thương của lòng fan xa xứ.

“Đêm xa nước đầu tiên, ai nỡ ngủ

Sóng vỗ bên dưới thân tàu đâu phải chỉ sóng quê hương”

Đêm xa nước đầu tiên ấy, là “ai nỡ ngủ” hay là không thể làm sao chợp mắt. Vày lòng bác nhớ quê hương tha thiết. Hành trình phía trước biết vẫn tới đâu, đến bao giờ Bác mới rất có thể trở về quê hương, Bắc thao thức, trần trọc.

Biển mênh mông, sóng nơi đâu cũng mọi là sóng nước. Tuy vậy sóng quê nhà thì khác. Ở ngay phía trên hay ở xa kia, khi không hẳn trời nước quê hương thì mọi là xứ sở xa lạ, phần đa thứ hầu như là tưởng ngàng. Bạn ra đi ấy, ở nghe sóng vỗ mạn tàu, mỗi một giờ đồng hồ sóng xa dần là càng trở yêu cầu xa lạ, nỗi nhức nhớ quê nhà lại tăng thêm.

“ Trời từ trên đây chẳng xanh màu xứ sở

Xa nước rồi càng gọi nước nhức thương”

Phân tích bài xích thơ người đi tìm kiếm hình của nước ta thấy, lúc ra đi, lúc xa tổ quốc thân yêu, chưng càng ngấm thía nỗi nhức thương nhưng nước cơ mà dân sẽ gánh chịu. Nhì câu thơ nghe như lời trọng điểm sự dịu nhàng, nhưng mà trong giọng khe khẽ sâu lắng ấy là nỗi yêu thương nước nồng nàn, tha thiết.

“Đêm mơ nước ngày thấy hình của nước

Cây cỏ trong chiêm bao xanh dung nhan biếc quê nhà”

Hai câu thơ trên của Chế Lan Viên thật nhiều hình ảnh. Nó biểu hiện một cách tinh tế và sắc sảo tình yêu thương nước sâu nặng nề của Bác; nỗi trằn trọc, day hoàn thành của bác bỏ lo đến vận mình của dân độc mang lại nỗi trong chiêm bao bác thấy “hình của nước”. Với hơn hết, bác bỏ khao khát cơ mà mơ về loại cỏ “xanh sắc biếc quê nhà”. Ta bắt đầu thương bác bỏ làm sao! Từ nông thôn nhiệt đới, tư mùa cỏ cây cỏ tươi, nay Bác một mình giữa trời châu Âu tuyết trắng. Nhưng bác bỏ mơ về “hình của nước”, về sắc đẹp xanh quê hương cũng là ước mơ cháy rộp về nhỏ đường mang lại bình yên cho quê hương.

Xem thêm: Tổng Hợp Công Thức Nhuộm Tóc Màu Nâu Socola Là Màu Sô Máy, Nhuộm Tóc Màu Nâu Socola

“Ăn một miếng ngon cũng đắng lòng vày Tổ quốc

Chẳng yên lòng lúc ngắm một nhành hoa”

Hỏi gồm ai nặng trĩu lòng với quê nhà như Người! Bác trước đó chưa từng vui, trước đó chưa từng yên lòng khi ăn một miếng ngon, khi ngắm một nhành hoa. Vì bác bỏ biết, Tổ quốc, quê hương còn đắm chìm trong lầm than, còn oằn mình vì bắt buộc làm nô lệ dưới ách giặc Pháp thực dân.

Hình ảnh đối lập trong nhị câu thơ: “miếng ngon” – đắng lòng”, “chẳng yên lòng” – “ngắm một nhành hoa” gợi lên ở người đọc niềm xúc động, cay địa điểm sống mũi trước hầu hết trăn trở, sợ hãi của bạn về vận mệnh khu đất nước. Bác nạp năng lượng không ngon, ngủ không yên ổn khi suy nghĩ về non sông đau thương. Trái tim yêu nước nồng dịu của bác bỏ đau nỗi nhức nước mất, đơn vị ta.

Với bao gian truân, bao demo thách, bao đêm lâu năm nhớ quê nhà da diết, bác bỏ đã tìm ra chân lý phương pháp mạng, con phố cứu nước:

“Luận cương đến chưng hồ. Và người đã khóc

Lệ bác bỏ Hồ rơi trên chữ Lê Nin”

Phân tích bài thơ người đi kiếm hình của nước mới thấy bí quyết nhà thơ diễn tả chuyển biến tư tưởng của bác thật sắc sảo và xúc động. Giọt nước mắt của cảm động, vui miệng được Chế Lan Viên qua đó nêu ra quan hệ giữa nhì nhân thứ vĩ đại của những mạng vô sản: Lê Nin và bác Hồ.

Và tất cả gì vui mừng hơn, niềm hạnh phúc hơn khi người tìm ra con đường cứu nước. Ko gì khác chính là chủ nghĩa Mác – Lê Nin. Chân lý biện pháp mạng ấy vẫn soi sáng trung khu hồn chưng và bác đã chào đón bằng tất cả trái tim cùng khối óc:

“Bốn tường ngăn im nghe chưng lật từng trang sách

Tưởng mặt ngòai quốc gia đợi ý muốn tin”

Hình ảnh nhân hóa đã có tác dụng nền để biểu đạt sự chuyên chú, sự toàn vai trung phong và cả sự nhộn nhịp của chưng khi gặp được lý tưởng cách mạng. Và tất cả sự đặt để tại từng trang sách ấy, là vì bác biết “đất nước đợi mong mỏi tin”. Cũng giống như thời khắc fan ra đi, khoảng thời gian ngắn Bác phát âm Luận cưng cửng của Lê Nin là một trong những thời tự khắc trọng đại của lịch sử dân tộc dân tộc.

Qua bao khổ ải, với bao chổ chính giữa sức, chưng đã tìm ra hình của Nước. Vày vậy, trong người dâng trào nụ cười mãnh liệt:

“Bác reo lên một mình như nói cùng dân tộc

Cơm áo là trên đây ! hạnh phúc đây rồi !”

Đọc loại thơ với nhị câu cảm liên tiếp: “Cơm áo là đây! niềm hạnh phúc đây rồi”, ta như thấy hình hình ảnh vui vui miệng của bác bỏ khi di chuyển giữa căn phòng. Nhịp thơ cấp tốc và với giọng sảng khoái, nồng nhiệt với xúc động diễn đạt được niềm hạnh phúc tột cùng của bác trong tiếng phút tra cứu ra tuyến đường cứu nước, cứu vãn dân.

“Hình của Đảng lồng trong hình của Nước

Phút khóc trước tiên là phút bác bỏ Hồ cười”

Đặc dung nhan và rất dị quá hình ảnh ““Hình của Đảng lồng trong hình của Nước”. Nó sẽ đem một ý nghĩa sâu sắc tượng trưng sâu sắc, trên lá cờ cất cánh phấp tếch ta như thấy dáng bác đang đứng đó vẫy tay cười. Và đó cũng là hình tượng cho mối gắn kết giữa vận mệnh của giang sơn và vận mệnh của Đảng – Đảng cùng sản vn – vong linh của dân tộc.

Phân tích bài xích thơ người đi kiếm hình của nước ta biết với bác thế nào là niềm hạnh phúc bất tận. Là “Phút khóc trước tiên là phút chưng Hồ cười” lúc tìm thấy ánh sáng của cách mạng. Niềm xúc cồn mãnh liệt của bác bỏ được truyền tới người đọc do cái hình hình ảnh đối lập của “khóc” và “cười”. Tuy nhiên hơn thế, “khóc” với “cười” lại đồng thời, bởi vậy tạo được tuyệt hảo sâu dung nhan nơi người đọc bao nạm hệ. Hầu hết giọt nước đôi mắt trong phút thứ nhất ấy là nước mắt niềm hạnh phúc và thú vui của sung sướng, hân hoan. Với năm tháng qua đi, giang sơn bình yên cùng giàu mạnh, những cuộc sống của bây giờ và mai sau sẽ còn lưu giữ mãi cái hình ảnh ấy của Người.

*

Luận điểm 2: hóa học suy tưởng trong xây dựng hình tượng bác Hồ của Chế Lan Viên

Có thể nói, lãnh tụ hồ chí minh là một hình tượng của biết bao nguồn xúc cảm thơ ca. Cơ mà cũng vì vậy mà viết về Bác là 1 trong thử thách với các tác giả. Bởi vì giữa kho tàng đồ sộ của văn học tập về Bác, viết ráng nào để chân thực mà độc đáo, bắt đầu lạ; nhằm vừa biểu lộ được tầm dáng của tín đồ vừa đóng góp giá trị thẩm mỹ và nghệ thuật cho mẫu tác phẩm về Bác. Và phân tích bài bác thơ người đi kiếm hình của nước, fan đọc nhận thấy cái tài, cái tinh tế trong chế tạo của Chế Lan Viên.

Hình hình ảnh Bác đã trở nên không còn xa lạ với fan đọc qua vầng trán, nụ cười, với tấm áo nâu, song dép cao su đặc giản dị. Ngôn ngữ, hình tượng trong số tác phẩm về chưng cũng nối sát với sự cao cả, tính siêu phàm. Nhưng với thơ về bác của Chế Lan Viên, ta thấy một khía cạnh rực rỡ và đặc thù khác, kia là hóa học suy tưởng thông qua diễn tả nỗi nhớ quê nhà xứ sở khi bạn phải ra đi. Đồng thời, nhà thơ cũng mang đến hình tượng nghệ thuật giàu suy tưởng về những gian truân mà bạn nếm trải, phần đông trằn trọc, nhức xót lúc nghĩ về giang sơn trong cảnh lầm than. Hơn thế, không tác phẩm nào mang đến cho những người đọc hình hình ảnh xúc động bạo dạn liệt, nỗi nghẹn ngào vừa khóc vừa cười cợt của bác bỏ khi tìm thấy con phố cứu nước, khi phát hiện chân lý Mác – Lên Nin. Nhưng khác biệt lơn, đẩy đà hơn ở biện pháp tư duy thẩm mỹ của Chế Lan Viên là giải pháp suy tưởng về Bác, một tượng đài lịch sử cao thâm mà không dùng tới từ cao cả: “Hiểu sao hết phần lớn tấm lòng lãnh tụ”; “Hiểu sao hết “Người đi kiếm hình của Nước”.

Xem thêm: Cách Nâng Cấp Win 7 Professional Lên Ultimate, Nâng Cấp Win 7 Professional Lên Ultimate

Kết bài

Khi Phân tích bài xích thơ người đi tìm kiếm hình của nước ta nhận ra một điều, chẳng phải những ngôn ngữ hình tượng cao tay sẽ tạo nên được cái mập ú của Người; mà chủ yếu những điều sát gũi, bình dân mới làm ra điều đó. Khi bác bỏ reo lên “Cơm áo là đây! niềm hạnh phúc đây rồi!”, tác giả nhơ muốn nói rằng, tuyến phố cứu nước, hóa giải dân tộc, đưa về tự do là hầu hết mục tiêu cao cả nhưng nó là thực chất, chính là cơm ăn, áo khoác của dân. Cũng thiết yếu ở đó, bao gồm cái nỗi lưu giữ bờ bến bãi hàng tre, bao gồm cái câu reo “Cơm áo là đây!” là sự ngời sáng sủa của tấm lòng lãnh tụ, của “người đi tìm kiếm hình của nước”.