Kể Lại Câu Chuyện Nỗi Dằn Vặt Của An Đrây Ca

     

Tuyển lựa chọn những bài bác văn hay chủ thể Kể lại câu chuyện nỗi dằn lặt vặt của An-Đrây-Ca. Những bài văn mẫu mã được biên soạn, tổng hợp chi tiết, khá đầy đủ từ các nội dung bài viết hay, xuất sắc duy nhất của chúng ta học sinh trên cả nước. Mời những em cùng xem thêm nhé! 

Kể lại mẩu truyện nỗi dằn vặt của An-Đrây-Ca - bài xích văn mẫu mã 1

chúng ta có khi nào có một nỗi niềm suy tư đau đớn không? Tôi thì gồm đấy. Đó là mẩu chuyện buồn nhất cuộc sống tôi tự thời thơ ấu, chuyện ấy dằn lặt vặt tôi mang lại mãi bây giờ.

Bạn đang xem: Kể lại câu chuyện nỗi dằn vặt của an đrây ca

Năm ấy tôi lên chín tuổi, sống với mẹ và ông. Ông tôi vẫn chín mươi sáu tuổi rồi phải rất yếu. Một trong những buổi chiều, ông gọi bà bầu tôi:

- Bố khó thở lắm!

bà bầu liền bảo tôi đi download thuốc. Tôi nhanh nhảu đi ngay. Trên phố chạy cho tiệm thuốc, tôi gặp chúng ta đang đùa bóng đá. Khi các bạn rủ tôi đùa bóng, tôi quên mất bài toán đi thiết lập thuốc của mình. Cụ là tôi nhập hội với những bạn. đùa được một lúc, tôi thốt nhiên nhớ lại lời chị em dặn. Tôi vội chạy đi mua thuốc rồi vội vàng vã chạy về nhà. Vừa vào chống ông, tôi hốt hoảng thấy bà mẹ khóc nấc. Ông tôi vẫn qua đời. “Chỉ vì chưng mình mải đùa bóng, cài thuốc về lừ đừ mà ông mất", tôi òa khóc cùng kể cho người mẹ nghe việc tôi đùa bóng. Mẹ yên ủi tôi:

- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông con đâu. Ông đã không còn từ lúc nhỏ vừa ra khỏi nhà. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi hối hận quá. Giá như tôi đừng mải chơi bóng, thiết lập thuốc về kịp thì ông tôi vẫn còn đấy sống thêm được vài năm nữa. Đêm đó, tôi ngồi dưới nơi bắt đầu cây táo apple do ông trồng khóc nức nở khôn nguôi.

Nỗi ai oán của tôi là một trong những kinh nghiệm nhức xót. Sau một thời hạn dài, việc gì rồi cũng nguôi ngoai nhưng mỗi một khi chợt nhớ, tôi vẫn nghe nhức nhói trong tim. Chúng ta chớ ham đùa như tôi mà để xẩy ra điều không mong muốn nhé!

*

Kể lại mẩu chuyện nỗi dằn vặt của An-Đrây-Ca - bài bác văn mẫu 2


bao hàm lỗi lầm rất có thể sửa chữa, tuy vậy tôi đã phạm phải một lỗi lầm không lúc nào sửa được. Tôi đã hết đi người thân yêu nhất của mình. Sau đây, tôi xin nói lại câu chuyện đó để chúng ta nghe và cùng rút kinh nghiệm:

Năm đó, tôi lên 9 tuổi, sống với người mẹ và ông. Ba tôi đi công tác xa nên ít khi về viếng thăm nhà được. Ông tôi 96 tuổi rồi đề nghị ông hay tí hon vặt lắm. Một buổi chiều, tôi nghe thấy ông nói với chị em tôi:

- Bố khó thở quá!

Mẹ liền gọi tôi vào, dúi vào tay tôi tờ giấy đề tên thuốc, nói:

- con chạy đi mua phương thuốc này đến mẹ. Nhanh lên bé nhé!

Tôi liền nhanh nhẹn đi ngay. Đường từ bên tôi đến hiệu thuốc không xa tuy vậy lại sang 1 sân bóng rộng. Thấy tôi, đàn bạn gọi:

- An- đrây- ca ơi, vào chỗ này chơi với chúng tớ đi!

Biết mình là một tiền đạo tốt và nghĩ trên đây là thời cơ tốt nhất để thể hiện tài năng, tôi dìm lời ngay. Chơi rất vui yêu cầu tôi bỏ quên lời chị em dặn. Mãi đến khi sút bóng vào lưới, nghe đàn bạn reo hò, tôi new sực nhớ đến ông, liền bố chân tứ cẳng chạy đi thiết lập thuốc.

bước vào phòng ông nằm, tôi hốt hoảng khi quan sát thấy mẹ đang khóc mức lên. Lúc đó, tôi đã hiểu chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi sà vào lòng mẹ, khóc:

- bà bầu ơi, chỉ vì nhỏ thích đùa bóng buộc phải đã quên lời người mẹ dặn, thiết lập thuốc về đủng đỉnh mà ông mất.

Nhưng chị em lại yên ủi tôi:

- Không, con không có lỗi gì cả. Ông già cùng yếu lắm rồi buộc phải không dung dịch nào cứu được ông đâu. Ông đã tắt thở từ khi nhỏ vừa thoát khỏi nhà.

tuy vậy tôi không cho là như vậy. Xuyên suốt đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây hãng apple trước nhà. Cây táo bị cắn này được ông quan tâm rất cẩn thận. Tôi thấy tối đó thật tối và bi tráng quá. Thì ra, giờ đây, tôi đã không còn đi fan ông thân yêu, suy nghĩ vậy, tôi oà khóc.

Sau này, mãi cho đến khi trưởng thành, tôi vẫn luôn tự dằn vặt mình:

- giá chỉ mình đừng mải chơi, thiết lập thuốc về kịp thì ông còn sinh sống thêm được ít năm nữa. Bản thân còn được nghe ông kể chuyện nhiều nữa.

Xem thêm: Phần Mềm Chạy Lại Chương Trình Cho Điện Thoại, Cách Chạy Lại Phần Mềm Điện Thoại Android Bị Lỗi

mẩu truyện của tôi là gắng đấy. Mong chúng ta đừng ai mắc phải lỗi lầm bự như tôi nhằm phải ăn năn suốt đời.

Kể lại mẩu truyện nỗi dằn vặt của An-Đrây-Ca - bài bác văn mẫu mã 3

Tôi tên là An-đrây-ca. Thời điểm lên 9 tuổi, tôi sống với người mẹ và ông ngoại, ông nước ngoài tôi đang 96 tuổi phải rất yếu.

một trong những buổi chiều, ông nói với bà mẹ tôi: “Bố khó thở lắm !...”. Mẹ tức tốc bảo tôi đi sở hữu thuốc. Tôi nhanh nhẹn đi ngay, tuy nhiên dọc mặt đường lại gặp mấy thằng bạn đang chơi bóng đá rủ nhập cuộc. Nghịch được một lúc, sực lưu giữ lời người mẹ dặn, tôi gấp chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi đem đến nhà.

bước vào phòng ông, tôi hốt hoảng thấy người mẹ đang khóc mức lên. Thì ra ông đang qua đời. Tôi hối hận tự trách: “Chỉ bởi mình mải đùa bóng, sở hữu thuốc về chậm trễ mà ông chết". Tôi oà khóc cùng kể hết phần đông chuyện cho người mẹ nghe. Người mẹ an ủi:

- Không, con không tồn tại lỗi. Chẳng thuốc nào cứu vớt nổi ông đâu, ông đã hết từ lúc nhỏ vừa thoát ra khỏi nhà.

nhưng lại tôi không nghĩ như vậy. Suốt đêm đó, tôi ngồi nức nở dưới cội cây táo khuyết do tay ông vun trồng. Vĩnh cửu này, khi đã lớn, tôi vẫn luôn luôn dằn vặt: “Giá mình tải thuốc về tức thì thì ông nước ngoài còn sống thêm được vài ba năm nữa!”.

Kể lại câu chuyện nỗi dằn lặt vặt của An-Đrây-Ca - bài xích văn chủng loại 4

chúng ta có bao giờ có một nỗi niềm suy tư âu sầu không? Tôi thì gồm đấy. Đó là câu chuyện buồn nhất cuộc sống tôi tự thời thơ ấu. Chuyện ấy dẫn lặt vặt tôi đến mãi bây giờ.

Xem thêm: L Ý Nghĩa Nhan Đề Thuốc Nhà Văn Lỗ Tấn, Ý Nghĩa Nhan Đề Thuốc Lỗ Tấn

Năm ấy tôi lên chín tuổi, sinh sống với người mẹ và ông. Ông tôi vẫn chín mươi sáu tuổi rồi buộc phải rất yếu. Một trong những buổi chiều, ông gọi mẹ tôi:

- Bố nghẹt thở lắm!

bà mẹ liền bảo tôi đi download thuốc. Tôi nhanh nhảu đi ngay. Trê tuyến phố chạy mang lại tiệm thuốc, tôi gặp chúng ta đang chơi bóng đá. Khi chúng ta rủ tôi chơi bóng, tôi quên mất câu hỏi đi mua thuốc của mình. Núm là tôi nhập hội với các bạn. Nghịch được một lúc, tôi bỗng nhớ lại lời người mẹ dặn. Tôi cấp chạy đi mua thuốc rồi gấp vã chạy về nhà. Vừa vào phòng ông, tôi hoảng loạn thấy chị em khóc nấc. Ông tôi đã qua đời. “Chỉ vày mình mải đùa bóng, mua thuốc về lờ đờ mà ông mất", tôi òa khóc cùng kể cho mẹ nghe việc tôi đùa bóng. Mẹ an ủi tôi:

- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông nhỏ đâu. Ông đã không còn từ lúc bé vừa thoát ra khỏi nhà. Tuy thế tôi không cho là vậy. Tôi hội hận quá. Giá như tôi chớ mải nghịch bóng, thiết lập thuốc về kịp thì ông tôi vẫn còn đấy sống thêm được ít năm nữa. Đêm đó, tôi ngồi dưới nơi bắt đầu cây táo bị cắn do ông trồng khóc nức nở khôn nguôi.

Nỗi bi lụy của tôi là 1 trong những kinh nghiệm nhức xót. Sau một thời hạn dài, việc gì rồi cũng nguôi ngoai nhưng mỗi khi chợt nhớ, tôi vẫn nghe nhức nhói vào tim. Chúng ta chớ ham chơi như tôi mà để xảy ra điều đáng tiếc nhé!

---/---

Như vậy Top giải thuật đã trình bày kết thúc bài văn mẫu Kể lại mẩu chuyện nỗi dằn lặt vặt của An-Đrây-Ca. Hy vọng để giúp đỡ ích các em trong quá trình làm bài bác và ôn luyện thuộc tác phẩm. Chúc các em học tốt môn Văn!