Cô Giáo Nhà Tôi

     
Đã xẩy ra lỗi khi nỗ lực tải phiên bạn dạng đầy đầy đủ của trang web này. Hãy thử làm new trang này nhằm sửa lỗi.
Thím bỏ thời gian lâu hơn r đó nha, mà quên mẹ hết nd truyện r chắc đọc lại để nhớ
*


Lập lại thớt à
*


Quên hết nội dung cmnr. Vững chắc cày lại quá


bên fb e thấy tất cả chap66 rồi đấy. Mà từ lâu luôn nhá. Thớt cứ suy tính đi nhá.

Bạn đang xem: Cô giáo nhà tôi


u.h thím...nữa nhớ u.h lại truyện của e là được :3
*


hangandPhần 1 đại một số loại như sau: nhà topic yêu thương cô giáo của chính bản thân mình và cô ấy cũng yêu thương lại (cũng tất cả xxx đôi 3 lần), tuy vậy sau này thì cô ấy bị ngã cầu thang cùng theo tín đồ khác.

Xem thêm: Hãy Tìm Những Câu Ca Dao Tục Ngữ Về Tiết Kiệm Hay Nhất, Tìm Một Số Câu Tục Ngữ Nói Về Đức Tính Tiết Kiệm


CHAP 63: 20/11

Sau mẫu ngày được thông cung cấp tin "chấn động" về chuyện tình Khôi và Quỳnh bao gồm thực bước đầu thì tôi cùng với thằng Cẩn trở thành 2 thằng ra rìa ngay lập tức lập tức, ít nhất là với thằng Khôi. Nhớ chiếc hôm đi dạo vào cuối tuần với lí bởi vì "Sẵn tiện ra mắt luôn" của thằng Khôi, thằng Cẩn chở tôi ngồi sau cơ mà mồm nó ko ngậm lại được.- Mày, sao vừa new thấy tờ giấy, xong nhỏ Quỳnh quen thuộc thằng Khôi tức tốc vậy? - chắc hẳn tao biết quá.- mà lại theo tao làm cho quân sư mang đến thằng Khôi thì thời điểm trước nhỏ dại Quỳnh không đam mê nó cơ mà ta.- Ai biết được, lòng tín đồ khó đoán.- Là sao mậy? - Thằng nhỏ tuổi nghiêng đầu quan sát tôi.- Lo chạy kìa thằng điên!!! Móe, ước ao chết à. Tao suy nghĩ là xưa nay không thích hợp như dần dần có cảm tình thì giờ thân quen thôi.- Ờ. Cơ mà mà...- Ầy, cùng với lại tờ giấy đó theo tao thấy chả minh chứng được gì, giấy tiếng hay sản xuất giống nhau lắm. Vững chắc nhầm rồi.- Ừm, có lí. Thôi cũng vui cho thằng nhỏ, nhưng dòm cái mặt nó mỉm cười te tét tao thấy tủi thân.- Cứ tự từ, rồi mày đã cua được Hạnh thôi, tao đảm bảo.- Ok đại ca, đại ca mà nói được lời này là tiểu đệ yên tâm rồi hê hê _ Moé chuyển đổi giọng liền luôn bây.Vỡi loại thằng, nó không còn biết là khi phát ngôn ra mấy từ đó tôi còn chưa xuất hiện cách nào sao, hê. Cứ thanh nhàn Cẩn ạ, tự giờ cho tới ngày anh cưới được bà Phương, vậy nào chú cũng có thể có em Hạnh bên chú.****Thời gian cũng thấm thoát trôi qua, thoắt một cái là ngay sát tới ngày 20/11. Khi đó là còn khoảng tầm 2 ngày nữa sẽ tới ngày tổng duyệt các tiết mục văn nghệ, cả đám trong nhóm múa cho nhà cô Phương, và tất nhiên các bé xíu ấy gặp gỡ tôi sẽ nhởn nhơ bẩn với những bài xích toán. Suốt ngày ôn luyện Toán thứ vã quá các bác ạ.- Ồ, sao ko mặc vật dụng diễn luôn?- Ông dư tiền thừa ha, thuê vật mắc thấy mồ, ai nhàn rỗi thuê rồi múa cho bạn ông coi. - bé dại Trâm thấy tôi là quát mắng thẳng vô mặt, cầm cố quái nào.- Mấy bà múa mang lại cô coi chứ đâu phải tui? với lại tui ếu thèm coi nhé, có tác dụng như múa đẹp lắm..- Được rồi Nguyên, rứa tập vào chống học cho yên tĩnh đi, tại đây ồn học tập không được đâu. - Bà thím bên tôi tằn hắng.- Đâu, tất cả em ở chỗ này mấy bạn mới từ tin mà múa chứ cô - Tôi vênh khía cạnh với nhỏ Trâm.- Vậy thì riêng lẻ tự đi!Hầy, câu cuối cứ như tát vô khía cạnh tôi các bác ạ. Tôi thì ko rành múa may gì lắm, chả bao giờ có hào hứng với cai thể loại này, tuy vậy mà dòm tụi này nó múa phần nhiều thiệt. Tuyệt nhất là nhỏ tuổi Quỳnh, má ơi cứ như dân múa chuyên nghiệp hóa ấy.- Vậy là tốt rồi, mà bao gồm 2 khúc uốn fan thì Xuân, em lưu giữ uốn trở về bên cạnh phải một tí thì đội hình sẽ đẹp mắt hơn. Còn Hạnh về tập giơ tay lên thẳng tí nhé. - Dạ!!!!Cả đám đồng thanh rồi chí choé với nhau vừa xin chào bà thím đơn vị tôi rồi bọn lượt xách mông về. Gì vậy, nhiêu kia thôi á, tôi còn muốn xem múa nữa mà.- Thấy múa đẹp mắt không?- Hơ, dạ? À, tương đối đều.

Xem thêm: Sự Thật Về Cô Giáo Bắc Giang Bị Lộ Ảnh Sex Trên Mạng, Ảnh Khỏa Thân Của Cô Giáo Bắc Giang Gây Xôn Xao

*
- Ừm, thấy có bạn nhìn mê mệt luôn mà ta. - Vỡi cái góc nhìn bả cứ xoáy sâu vào trọng điểm can tôi nuốm này là sao.- Mê đâu mà lại mê, à, hồi đó chắc cô cũng múa may dữ lắm hả? - Tôi xáp xáp lại ôm ôm bắt đầu chiến thuật Đánh trống lãng.- Cũng có, mà cô cũng lười lắm, ít khi đi múa gì - Cá đã cắn câu.- Mà, uầy mang lại thơm mẫu nào. Cơ mà cô chắc chắn múa đẹp nhất nhỉ.- Cũng thường xuyên thôi.- Múa mang lại em coi coi.- Không.- Thôi mà, múa mang lại em xem dòng đi.- thốt nhiên bắt bạn ta múa, đòi gì gì kì vậy?- Ời, múa đơn giản và dễ dàng thôi, ai nhưng bắt múa lâu như lũ kia đâu. Dài cố gắng ai cơ mà nhớ mang lại hết.- Cô nhớ hết mà. - Bà thím mừng rỡ nhìn tôi, chả đọc sao con cá này bây giờ lại dễ đưa vào rọ rứa không biết, hế hế.- Vậy múa đi, múa mang lại em xem đi.- Đã bảo là ko mà, học đi.- Thôi mà.- ni kì vượt nha, học bài bác đi.Xoay phương diện tôi cúi thẳng vô cuốn tập, gia sư đẩy tôi ra rồi lượn xuống bếp ngay, đúng là... Ủa mà lại điệu múa kia kích cỡ gần 10 phút mà bả nhớ không còn á? Múa 1 lần mà lại nhớ hết luôn luôn á? Gì khiếp vậy? tuyệt chỉ trong dân múa mới tài giỏi năng đó.
~Rồi ngày Tết đơn vị giáo lại ra mắt như mỗi năm với biết bao mong mỏi của phe cánh học sinh. Tất yếu việc tri ân thầy cô là chuyện chính, tuy nhiên kèm theo đó là huyết mục cực kì hào hứng: trường tôi sẽ cho nghỉ. Thiệt chứ tôi hoàn toàn đồng ý với cách làm của thầy hiệu trưởng năm nay, học bỏ ra cho lắm, ngủ ngày gồm sao. 19/11 là tổ chức lễ chấm dứt học sinh về nhà, thầy cô làm việc lại tham dự buổi tiệc đến trưa chiều gì đó. Kết thúc 20/11 nghỉ ngơi cả ngày. Há há, thay là tha hồ.Nhưng tôi đâu đã đạt được yên, trên phố về đã hồ hởi thì nhớ ra còn 2 món quà, một của cô Yến, một của cô ấy Phương. Chị em tôi bảo mặc dù cô Yến không còn dạy tôi nữa nhưng bấy lâu nay thầy trò 2 bạn tôi đã và đang gắn bó không ít nên cài đặt quà mang đến tôi khuyến mãi luôn. Dự là bộ quà tặng kèm theo ngày 17 rồi nhưng nỗ lực quái như thế nào lại quên lấy theo. Ngày 18 đem thì lại chả thấy cô đâu. Vậy đó, há họng.Thế nên từ 4 tiếng chiều tôi đã ngồi me cho tới lúc ngay sát 5 giờ là xách quà tặng ngay cô Yến ra xe. Ko thể tái diễn cảnh tượng như năm ngoái, tôi có đến khuyến mãi ngay cô Yến kết thúc mới về nhà sửa soạn để phi đến nhà cô Phương. Tuy nhiên kế hoạch tuyệt đối hoàn hảo đó đã có một bi kịch, đúng là "Mưu sự trên nhân, hành sự tại thiên".Vừa đến gần trước cổng công ty cô Yến thì may chũm tôi chú ý nhìn vào trong sân đã có 5 7 chiếc xe máy. Dừng lại ngó xéo vào thì thấy gồm 2 cô trẻ em trẻ lạ lẫm mặt vẫn đứng rỉ tai với nhau trước chống khách, rồi.. ớ, bà Phương đơn vị tôi cũng xáp tới cười cợt nói trong những số ấy kìa. Lạy chúa tôi!!!Đứng thêm tí nữa thì thấy một nùi cô đã ngồi sát cánh ở phòng khách cười nói vui vẻ. Moé ơi tiếng thì gồm thằng điên bắt đầu dám vào. Mà lại thôi rút lẹ, lỡ có cô nào tới muộn rồi lôi đầu tôi vào như lần trước mang đến thăm cô Yến bị ngất thì nhục chắn chắn chết. Chưa kể.. Bà Phương kìa, hic. Nói chứ cũng phải tạm dừng ngắm bả từ xa cái. Có lẽ rằng dạo này tôi phần lớn nhìn cô ở cự li gần cùng với chiếc cảm cho là cô vẫn thuộc về mình, nên không hề muốn tĩnh mịch mà ngắm nhìn cái dung nhan đã đốn ngã con tim tôi ngay lập tức từ lần đầu chạm mặt mặt.Lủi thủi trở về với hộp tiến thưởng treo lủng lẳng, tôi ghé thăm cái công viên PC mà đàn nhỏ cửa hàng chúng tôi tự phong mang đến nó. Thật ra kia chỉ là khoảng tầm đất các cây to lớn bóng mát, lại sở hữu cái ghế đá cũ của lũ nào đó nhằm lại. Càng nên để ý thêm là địa điểm đó gần sông. Quá không hề thiếu "tiện nghi" nhằm ra đó để ý đến cộng chiêm nghiệm cuộc sống.Từng chuyện từng chuyện một như hiện nay lại, tôi là thằng ở trong thể loại vô trọng tâm vô tình, chiếc đó đồng ý, mà lại "qua mong rút ván" thì gồm bị liệt vào ko nhỉ? Cô Yến đã tốt với tôi kích cỡ nào, cô dịu dàng tôi không ít tới cỡ nào nhằm rồi ngày dancing qua Toán tôi bơ đẹp Lý, thậm chí tinh giảm tối đa việc tiếp cận cô. Thiệt tôi đã chăm chú đến vật gì thì chỉ biết đến nó thôi nên... Ầy, sau cùng là tôi đang muốn gì?? hối hận hận cho quyết định khi xưa thì không tuy thế cảm thấy.. Tất cả lỗi.Ngồi vò đầu bức tóc 1 hồi thì trời đã hoàng hôn, bố chân tư cẳng chạy te về đơn vị để chuẩn chỉnh bị, mất 10 phút nghe mẹ tra hỏi và xạo ke là cô Yến không tồn tại nhà tuy vậy đi mặt đường gặp anh bạn cấp một bắt buộc tay bắt phương diện mừng. Chả biết bà bầu tôi tất cả tin không nhưng cũng thả đến tôi đi vệ sinh táp.Đúng 7 giờ, đầu tóc gọn gàng gàng, áo sơ mi trắng, quần tây đen, chân mang giày "mém tây", tôi bước thoát khỏi nhà bảnh trước đó chưa từng thấy. Hây dà, đã ôm xoàn đi hỏi cưới tuy nhiên lị, he he.Và 1 lần nữa đứng ở xung quanh há mỏ nhìn vào trong nhà cô Phương. Tập đoàn người và xe cộ cứ như được xe contono dịch rời từ nhà cô Yến sang. Tai ác gì vậy, bộ nhân ngày này mọi tín đồ đi thăm bên nhau à. Nhưng bà thím công ty tôi thay quái nào chịu dẫn về trong khi tối qua tôi đã nói là buổi tối nay qua rồi. Thảm kịch!!!!Vậy là xong, 2 chuyến đi chả chuyến làm sao ra hồn, tôi phóng thẳng về nhà, leo tót lên giường định bụng ngủ luôn tới sáng. Nhưng mà mà tự nhiên lại nhớ đến khoảng thời gian này năm trước, bao gồm 2 cô trò đang hùi hụi là báo tường. Ờ thì năm nay trường thốt nhiên huỷ vụ báo tường chứ không hề cũng tạo thời cơ cho cửa hàng chúng tôi rồi. Haizzz, nghĩ về lại thì ông trời cũng đã ưu đãi tôi những lắm.***Ngày ngày tiếp theo theo kế hoạch của bé xíu Trâm lớp tôi sắp xếp thì vẫn đi thăm cô Hân đầu tiên, sau mang đến cô Phương rồi ăn ở trong nhà cô luôn. Tất yếu khi di chuyển sẽ mua món ăn tới bên cô nhằm nấu, chuyện này theo bé nhỏ ấy nói là bàn với cô Phương rồi. Rồi sau khi ăn uống no say thì tuỳ, ham mê đi đâu thì kéo cả lũ đến đó. Nghe tất cả vẻ hợp lý nhưng tôi thì chỉ muốn ở nhà nên cầm cố kéo thời hạn với nhỏ Trâm. Tại sao không đề nghị là không muốn gặp bà thím công ty tôi- Giờ mình tụ lại ở đâu nhỉ? công ty Xuân được không?- Má ơi không nhớ hồi lớp 9 gần đơn vị bà Xuân tất cả mấy con chó bec-giê chú ý đã thấy nóng giá hả? - Thằng Cẩn chỏ mỏ nó vô.- Ông xuất xắc nhỉ, tự lớp 9 tới tiếng mà. - Trâm nhà ta lại sừng sộ.- thực chất thì mấy nhỏ chó này vẫn còn, hì. Mà các bạn đứng phía trái nhà Xuân được mà. Công ty hông gồm sân nên... Hì.- Ủa vậy hả? Vậy thôi mình.. À, nhà đất của Nguyên nè.- Hả?- Thì bên ông coi như là ở giữa nhà 2 cô với bên tụi tui rồi, gồm gì chạy qua chạy lại rồi download đồ đến nhanh. - Là sáng sủa ra mở cổng cho cả lớp vào á?- Chứ mong mỏi sao?- công ty tui.. ầy, đứng trước khu đất trống trước ngõ đơn vị tui ấy, mát rượi hơn.- Ông có nghe cho tới vụ đứng bên cạnh trời lanh tanh hơn trong nhà chưa? tất cả chỗ kia không, ông dẫn cho tui đi coi. - Vỡi nhỏ Trâm, chia bi lụy cho ku làm sao về có tác dụng chồng bé dại này.- ................. - Đầu hàng những bác ạ.Bàn tính cho góc cạnh vô thì sáng đó mưa. Quả thật số trời khó cãi nhưng nhỏ dại Trâm gượng nhẹ nhiệt liệt.- giờ đồng hồ ông gồm chịu chui ra khỏi cái mền không hả? Vừa đề xuất thôi chứ.- ...........- không có đang hoạt động xe gì hết á? Ông ở đi ngoài đường sao tui nghe vắng lặng vậy?- ............- DẬY!Dự là cu Cẩn đang nhảy dậy như cái máy rồi nhảy đi tìm quần áo đến xem.- Còn ai nữa nhỉ, à, Xuân... Xuân hả? Qua chưa?- ..............- Ừa, cấp tốc nha, tụi này đang chờ đó. - dịu dàng vỡi.- Xạo xạo mới có 2 đưa! - Thằng Kiên trề môi.- Im, cho tới ông Khôi..... Ông tính giờ đồng hồ qua xuất xắc tí nữa vừa khóc vừa qua?- ................- Tui lừng khừng nha, ông làm thế nào làm 5 phút nữa có mặt nhà ông Nguyên thì làm.Vâng, siêu hùng hồn, nhưng lại tôi thề mặc nghe đến câu tôi đang sẵn sàng nói thì chị ấy vẫn ỉu xìu như mẫu bánh bao chiều bị ế đến mà coi.- Sao nãy giờ ko lấy điện thoại bàn bên tui nhưng gọi?- Tốn tiền công ty ông!- Hê, vấn đề là đồ vật bàn đơn vị tui gọi điện vật dụng bàn không tồn tại tốn.- Gì? Sao ông không nói hả, trời ơi vậy là tốn cả đống tiền nãy giờ.. Aaaaaaaa ta giết mổ ngươi!!!!!!- Hê hê, ai biểu dữ vượt chi. Bao gồm mượn tui cũng ếu cho, haha...Thời gian bé dại Trâm dí rồi lùng bắt nhằm đập tôi cũng đủ mang đến đám bạn tập trung đông đủ. Hẹn nhau 8 giờ đồng hồ mà nhỏ Trâm cứ bắt thằng Kiên 7h30 đề xuất chạy qua đơn vị nó rước. Ể mà có lẽ nào cu Kiên là thằng rủi ro xấu tui vẫn hay tội nghiệp mỗi lần nhìn thấy sự hổ báo của nhỏ Trâm. Ôi dzồi ôi Kiên à, đôi mắt chú để đằng sau hả???- tiếng đi cài đặt đồ ăn kết thúc qua công ty cô Hân rồi tí quay trở lại lấy tuyệt là cứ đi thăm cô dứt rồi về mua? - nhỏ tuổi Quỳnh bàn tính với nhỏ dại Trâm.- Tui sợ trở về rồi hết đồ ăn đó. Hôm qua bà hotline thì cô Phương nói sao?!- Thì cô nói cứ qua nhà cô đi cô chờ.- Thôi vậy giờ mấy người vợ đi chợ thiết lập đồ. Còn ông Kiêm, Kiênnn, ko nghe hả?- Ớ, có! - Coi thằng tinh ma "dạ" như cái máy kia kìa.- Ông đi ra lấy hoa về đi. Nhớ tiệm trong ngày hôm qua tui để bông không đó?- Sao lại là con trai đi đem hoa?- Chứ cái gì rồi cũng giao cho đàn bà thì mấy ông làm gì?- Vậy tụi tui cũng đi phía trên - Thằng Khôi khoát vai Cẩn.- Đi đâu.???- cài đặt đồ. Loại này đặc biệt nhứt mà đảm bảo mấy bà vẫn quên.- Rồi lỡ ông cài gì bậy tốn chi phí rồi sao?- Vớ vẩn, đi Cẩn! chi phí này tui chịu - Nghe phóng khoáng vỡi, chắn chắn đang ý muốn làm color với chị Quỳnh đây. Nhưng mà cũng tội thằng Cẩn, nãy thấy cu cậu muốn chạy theo đám nữ giới xách đồ gia dụng hộ rồi, cũng dạng làm màu với nhỏ tuổi Hạnh trá hình. Nhì thằng này chả có chút gì gọi là đẳng cấp và sang trọng hết cả. Anh ngươi ở đó là người yêu thương của bà giáo nhưng mà tụi mi đang sẵn sàng tới đây. À nhưng mà nhắc chuyện đó thì..... Sao qua nay bà Phương tĩnh mịch vậy ta???Vậy là ai nấy một việc (à tôi thì cái vấn đề thiêng liêng độc nhất là ở nhà giữ xe), rồi theo lần lượt về nhà tôi. đầy đủ chuyện chuẩn bị sẵn sàng mới kéo cả bè đảng đi.