CHIM MỎI VỀ RỪNG TÌM CHỐN NGỦ

     
Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên cùng xã hộiKhoa họcLịch sử cùng Địa lýTiếng việtKhoa học tự nhiênHoạt rượu cồn trải nghiệm, phía nghiệpHoạt đụng trải nghiệm sáng sủa tạoÂm nhạc Mỹ thuật


Bạn đang xem: Chim mỏi về rừng tìm chốn ngủ

*



Xem thêm: Tiếng Nói Là Người Bảo Vệ Quý Báu Nhất Nền Độc Lập Của Các Dân Tộc

Phân tích 2 câu thơ đầu:" Chim mỏi về rừng tìm vùng ngủ, Chòm mây trôi vơi giữa tầng không"

bài buổi chiều - hồ nước Chí Minh




Xem thêm: Một Lớp Học Có 45 Học Sinh Gồm 3 Loại:Giỏi,Khá,Trung Bình, Just A Moment

*

THAM KHẢO!

Hai câu thơ tất cả sức gợi sâu sắc xuất hiện thêm bức tranh thiên nhiên buổi chiều tà, khi những ánh nắng của một ngày vẫn dần yếu ớt, tàn lụi. Đó là thời khắc cuối cùng của một ngày và với những người tù nhân, đó cũng là chặng cuối cùng của một ngày đày ải. Thời gian và hoàn cảnh như thế tạo ra trạng thái mệt nhọc mỏi, ngán ngẩm vậy mà lại ở đây cảm xúc của chưng thật từ nhiên. Ngoài ra người tù lúc ấy đang ngước mắt lên nhìn bầu trời và chợt thấy cánh chim mệt mỏi bay về tổ ếm, chòm mây chầm chậm rãi trôi qua sống lưng trời. Size cảnh vạn vật thiên nhiên được xung khắc họa bởi những nét điểm nhấn (dùng điểm để nói diện) ko tả mà tín đồ đọc vẫn cảm thấy được chiếc âm u, vắng vẻ, hiu quạnh hiu và mang dư vị bi thương của cảnh vật. Trong thơ ca cổ xưa phương Đông, cánh chim bay về tổ, về núi rừng thường mang ý nghĩa biểu tượng cho chiều tối tà. Đó là hình ảnh “Chim bay về núi tối rồi” trong ca dao; là cánh “Chim hôm thoi thót về rừng” trong Truyện Kiều. Cánh chim đó vừa mang ý nghĩa không gian lại vừa có chân thành và ý nghĩa thời gian. Cánh chim gồm nét tương đương với tình cảnh của tín đồ tù: xuyên suốt một ngày bay đi tìm kiếm ăn, cánh chim đang mỏi, chỉ mong muốn “tầm túc thụ” – search một vị trí yên bình làm sao đó để nghỉ ngơi và fan tù thì đã và đang mệt mỏi rã rời sau một ngày chuyển lao vất vả. Vào ý thơ ấy bao gồm biết bao sự hòa hợp, cảm thông giữa tâm hồn nhà thơ với thiên nhiên, cảnh vật. Gốc nguồn của việc cảm thông ấy chính là tình yêu thương không bến bờ mà Người giành cho mọi sự sống trên đời. Góp thêm vào bức ảnh của chiều tối thu còn là một cảnh: “Chòm mây lơ lửng thân tầng không”. Câu thơ dịch tuy hay nhưng làm mất đi đi chữ ‘cô” – “cô vân”, tạo cho chòm mây trong khi mất đi cái cô đơn, lẻ loi trên nền trời bao la. Cụm từ “cô vân” gồm sức gợi hình hình ảnh bầu trời càng rộng lớn lớn, bao la bao nhiêu thì dòng cô đơn, một mình của chòm mây càng được đặc tả bấy nhiêu. Cùng với chòm mây ấy, không gian như bao la vô tận và thời gian như thể xong trôi. Cánh chim, chòm mây cô lẻ đó có vẻ gì tương đồng với bạn tù đang trên đường chuyển lao khổ ải: lẻ loi trong cảnh cầm tù và khát khao được trở về khu đất nước.