Chia sẻ một cuốn sách mà em yêu thích

     

Một lít nước mắt - Tác giả Kito Aya

Cây chuối non đi giầy xanh - Tác giả Nguyễn Nhật Ánh.

Bạn đang xem: Chia sẻ một cuốn sách mà em yêu thích

Cảm nhận về cuốn sách Tôi đi học

Chia sẻ về cuốn sách đã làm cầm đổi nhận thức của em


Câu hỏi Đại sứ văn hóa đọc 2021

Chia sẻ về một cuốn sách nhưng mà em mếm mộ hoặc một cuốn sách đã làm nỗ lực đổi nhận thức hoặc cuộc sống của em

Bài dự thi Đại sứ văn hóa đọc thủ đô 2021

Một lít nước mắt - Tác giả Kito Aya

Có những điều tưởng chừng giản dị vào cuộc sống nhỏ người, tuy nhiên mấy ai lại quan tiền tâm, để ý đến. Gồm những ước mơ mới xem qua cảm thấy rất bình thường, nhưng gồm những người khát khao mãi cũng ko với lấy được nó. Vì chưng vậy, bọn họ hãy luôn trân trọng những điều bình dị nhất ngay lập tức xung quanh bọn họ và hãy có tác dụng những việc tất cả thể có tác dụng khi ta còn sống. ý kiến cuộc sống của tôi đã cố đổi như thế từ khi tôi đọc cuốn sách này, tôi càng thêm trân trọng cuộc sống cũng như đồng cảm với yêu quý,nâng niu cuốn sách” bảo bối” của tôi, đấy là cuốn sách: "Một lít nước mắt”.

Cuốn sách “một lít nước mắt” quả là một câu chuyện cảm động, sâu lắng, dựa bên trên nhân vật tất cả thật là cô nhỏ bé Aya người Nhật Bản mắc phải căn bệnh nan y thoái hóa tiểu não lúc mới vừa tròn mười lăm tuổi nhưng gồm một nghị lực phi thường. Nhan đề cuốn sách thật nhiều hình ảnh và ý nghĩa nhưng phải chăng là một phương pháp nói thậm xưng, nói quá.

Không đâu, bởi lúc đọc ngừng cuốn sách này, tôi lại nghĩ, một lít nước mắt thì vẫn chưa đủ, vẫn còn quá không nhiều bởi lẽ câu chuyện này đã làm cảm động, rung cảm đến sản phẩm triệu trái tim người đọc, khiến sản phẩm triệu giọt nước mắt rơi, muôn đời chưa ráo. Cuốn sách được xuất bản dựa trên nhật kí của Aya với câu chuyện mười năm chống chọi với loại chết thật phi thường và ở tuổi nhị mươi lăm, mẫu tuổi đẹp nhất đời người, cô đã gác bút nghìn thu, gác mọi ước mơ, hoài niệm, hi vọng về một tươi lai tốt đẹp.

*

Cô gái xinh đẹp ấy đã ra đi vì chưng cơn bạo bệnh lúc tuổi đời còn thừa ngắn ngủi nhì mươi lăm năm với những dự định cuộc sống còn nhiều dang dở. Và ước mơ lớn nhất của cô ngay bây giờ đó là:” Liệu con có thể kết hôn được không?”. Cô luôn khao khát về tình yêu với hạnh phúc. Cô cần một hạnh phúc giống như bao người, thật sự rất cần… Ước mơ chưa thể thực hiện mà đã ra đi, một ước mơ, một niềm ước mong cháy bỏng làm cho nhức nhối vai trung phong can người đọc.

"Con người ta ai cũng sở hữu nặng những ưu phiền

Hễ nhớ về thừa khứ là nước mắt tuôn rơi

Còn hiện thực thừa phũ phàng và tàn nhẫn

Mơ ước nhỏ nhoi không phương pháp nào thực hiện

Nghĩ đến tương lai lại sụt sùi nước mắt”.

Cuốn sách này chỉ bao gồm thể tái hiện được một phần như thế nào đó nỗi đau của cô nhưng nó đã làm tôi xót xa khôn xiết. Khi bị bệnh, cô ăn uống nặng nề khăn, thuộc hạ không thể cử động như những người bình thường, tình thân đến với cô rồi cũng xa cô khi biết cô bị bệnh, bạn bè ai cũng xa lánh vì sợ bị có tác dụng phiền, khi cận kề mẫu chết, mặt cô trở đề nghị xấu xí, biến dạng.

Nhưng nghị lực sống phi thường ko để cô có thể gục bửa mà buộc cô phải tiếp tục sống. Bởi vào tận cùng của sự phũ phàng, tuyệt vọng, cô vẫn còn có cha mẹ yêu thương thương bằng cả tấm lòng, bao gồm cả Asou - một người bạn thân luôn luôn bên cạnh cô, động viên, an ủi, khóc thuộc cô những lúc cạnh tranh khăn nhất. Cũng chủ yếu tình yêu thương đó đã tiếp thêm nghị lực để cô bao gồm thể tiếp tục sống thêm mười năm nữa.

Các bạn biết không, quan điểm nhận cuộc sống của Aya rất không giống biệt. Bên cạnh nghị lực phi thường, cô còn tồn tại cảm nhận hơi sâu sắc về cuộc sống mặt ngoài:” bản thân muốn trở thành không khí”. Cô ấy ước ao mình gồm cuộc sống nhẹ nhàng êm dịu như bao người cùng muốn mang lại mọi người biết đến sự tồn tại của bản thân trên cuộc đời này.

Có lẽ căn bệnh nghiệt bửa này đã khiến mang lại cô bao gồm cái chú ý sâu sắc hơn với thế giới, với những gì đang diễn ra bao quanh cô, mặc dù đơn sơ nhưng gần gũi, cần thiết vào cuộc sống hằng ngày. Với chính từ bây giờ đây, cô đã cảm nhận được tình cảm gia đình giành riêng cho mình, thiêng liêng với cao cả biết nhường nào.

“Ở nơi đó, gồm lẽ tôi sẽ không thể nước mắt nữa”, ở thế giới hiện tại cô đã khóc thật nhiều nhưng tâm hồn vẫn luôn luôn tiềm tàng một sức sống mãnh liệt, cô ước hy vọng thi đậu vào trường Đại học nổi tiếng ở Nhật Bản. Nhưng có lẽ ước ao ước ấy mãi mãi ko thể thực hiện được, cô giờ đã đi đến một thế giới khác, một thế giới không thể nước mắt nữa. Trước lúc chết, cô đã có một ước nguyện:” nhỏ muốn mình được nằm giữa một rừng hoa, ba..mẹ..đừng quên bé nhé”.

Đúng như vậy, vào mẫu ngày cô ra đi, tất cả mọi người biết được câu chuyện nhật kí của cô, đều xúc động, thương tiếc đến chia buồn. Bên trên tay mỗi người đều cầm một bó hoa tạo thành một rừng hoa bao phủ cô Aya đầy nghị lực phi thường. Đóa hoa hướng dương nhưng cô đã viết trong những năm mon cuối đời:” nhỏ biết phụ vương mẹ luôn luôn cầu mong muốn một điều kì diệu sẽ đến với con.

Nhưng nếu điều kì diệu ko xảy ra, mong phụ vương mẹ cũng đừng đau buồn..” cùng một lời nói mãi có tác dụng nghẹn ngào vai trung phong hồn người đọc:” Tại sao lại là con chứ ?” bao gồm ai đọc những cái chữ này mà lại không đau lòng? Phải chăng tất cả là do số phận như Nguyễn Du từng nói:

“Ngẫm xuất xắc muôn sự tại trời

Trời cơ đã bắt thì người phải theo

Bắt phong trần, phải phong trần

Cho cao quý mới được phần thanh cao”.

Đây là một cuốn sách đáng để họ đọc với ngẫm nghĩ, tái hiện một câu chuyện thấm đẫm tính nhân văn và nghị lực phi thường. Đọc “ Một lít nước mắt “ để ta thêm trân trọng từng giây, từng phút vào cuộc đời này. Cuộc sống của tôi diễn ra vẫn bình thường như bao ngày, tôi vẫn cảm nhận được ánh nắng mặt trời, cát, gió, ko khí.

Nhưng chỉ không giống là từ lúc tôi đọc cuốn sách ấy, tôi càng thêm trân trọng những điều giản dị ấy mà trước đây tôi chẳng để ý đến. Với tôi cảm ơn cuốn sách yêu thương dấu này đã góp tôi nhận ra và thêm trân trọng những khoảnh khắc đẹp trong cuộc đời khi còn có thể.

Cây chuối non đi giầy xanh - Tác giả Nguyễn Nhật Ánh.

Tôi đã từng nghe nói ở đâu rằng “sách là thế giới”. Quả thật đúng như vậy, sách là thế giới thu nhỏ, chất nhận được ta trải nghiệm, cảm nhận rất nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Qua những câu chuyện đầy xúc động mỗi người lại tự rút ra những bài xích học đến riêng mình. Đối với tôi cuốn sách gối đầu giường, cuốn sách tôi thích thú nhất đó là “Cây chuối non đi giầy xanh” của đơn vị văn Nguyễn Nhật Ánh.

Câu chuyện được bắt đầu thật tự nhiên hợp lý. Nhân vật Đăng cũng là nhân vật thiết yếu trong tác phẩm nhận được lời đề nghị của người bạn: “Mày viết cho tao một bài xích về những kỉ niệm thời gian mày còn ở đây… mày viết thật thơ mộng vào. Như viết tiểu thuyết càng tốt”. Nhận lời đề nghị của người bạn, Đăng đã bắt tay vào viết, đó cũng là thời gian biết bao kỉ niệm xưa cũ, vào trẻo, hồn nhiên của tuổi thơ ùa về: tình bạn, tình yêu, tình cảm thầy trò. Những kỉ niệm ấy thật đẹp đẽ, mơ mộng và đáng trân trọng biết bao.

Trong cuốn truyện điều tôi ấn tượng nhất là hành trình dài tuổi thơ cũng là hành trình dài phát triển từ tình bạn thành tình yêu của Đăng cùng nhỏ Thắm. Những đứa trẻ nhỏ ngây thơ, hồn nhiên với mọi người trong nhà trong suốt thuở thiếu thời: bị chết đuối hụt, bọn chúng cùng đi học bơi, bảo vệ nhau trước những kẻ xấu, cùng nhau đi học, cùng cả nhà cười đùa,… và bọn chúng ngượng ngùng, xấu hổ lúc nghe thấy những lời chòng ghẹo, trêu đùa từ người khác.

Nhưng bên trên hết đó là sự quan tâm, giúp đỡ nhau chân thành, tha thiết. Tôi đã vô cùng ngỡ ngàng, ngạc nhiên với hành động hồn nhiên nhưng mà cũng đầy tình thực của chú tiểu Khôi, Phan… lúc Thắm buộc phải lấy người nhưng mà bố mẹ mai mối. Đó còn là một sự yêu thương vô bờ của mẹ Thắm giành cho đứa con của mình. Chẳng phải ai khác mà đó là bà đã dán tờ giấy ấy trước nhà với nội dung phản đối hôn nhân gia đình lạc hậu. Bà mẹ ấy thật bao dung với vĩ đại biết bao. Bà biết rằng nếu bị vạc hiện chắc chắn nhỏ Thắm sẽ bị ăn đòn, bởi vậy bà tình nguyện có tác dụng việc đó để đỡ đòn roi cố gắng cho con.

Tác phẩm còn thể hiện tình người, tình làng mạc nghĩa làng mạc đầm ấm, thân thiết. Ông hớt tóc chẳng khác nào ông tía Bị mà bố mẹ vẫn dọa mỗi lần tôi hư. Ông hay chòng ghẹo những đứa bé bỏng trong làng, miệng ông nhai trầu đỏ lòm làm tất cả những đứa trẻ trong thôn phải khiếp sợ. Nhưng khi thấy Đăng cùng Thắm bị bổ nước, sắp chết đuối ông đã vội tiến thưởng xuống cứu. Ẩn sau nhỏ người dại dột dở ấy là cả một tấm lòng nhân hậu cùng lương thiện biết bao.

Và còn rất nhiều câu chuyện nhỏ nhặt, khôn cùng đời thường trong truyện khiến người ta đọc một lần rồi chẳng thể làm sao quên được. Gồm lẽ lúc đọc cuốn sách này những đứa trẻ nông buôn bản sẽ như được sống lại những kí ức ngây thơ, hồn nhiên của mình. Chỉ là những câu chuyện vặt, câu chuyện nhỏ nhưng đầy chất nhân văn với thấm đẫm tình người.

Truyện được viết bằng giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng, thấm đẫm chất trữ tình. Ngôn ngữ giản dị, tự nhiên, đậm chất nam Bộ khiến người đọc cảm nhận được thân thương, gần gũi. Ko chỉ vậy, Nguyễn Nhật Ánh còn tạo dựng tình huống đặc sắc, những bỏ ra tiết bất ngờ có tác dụng câu chuyện trở nên hấp dẫn, lí thú hơn.

Gấp cuốn sách lại, những gì đọng lại trong tim mỗi người không chỉ là giọng văn đằm thắm, chân thành mà còn bởi tình người sâu sắc, cảm động, bởi những suy nghĩ hồn nhiên, ngây thơ nhưng hết sức chân thành. Qua tác phẩm, ko chỉ tôi nhưng rất nhiều bạn khác sẽ rút ra đến mình bài bác học riêng mang lại mình: bài xích học về tình bạn, tình cảm hàng xóm, về tình cảm gia đình,…

Cảm nhận về cuốn sách Tôi đi học

Tôi rất mê say đọc sách giỏi xem báo về những tấm gương sáng, vượt khó khăn để đi đến thành công, vinh quang đãng như Nguyễn Đình Chiểu, Nguyễn Ngọc Ký,Trần Văn Thước,Nguyễn Công Hùng,…Trong đó, người tôi ngưỡng mộ nhất là thầy Nguyễn Ngọc Ký, cái brand name rất thân thuộc với bao thế hệ thiếu niên Việt nam đã trở thành biểu tượng của lòng quyết trung khu và kiên trì.Sự quyết tâm bền chí của thầy thể hiện rõ qua cuốn tự truyện “Tôi Học”do bao gồm thầy sáng sủa tác.

Lên 4 tuổi, Nguyễn Ngọc ký bị liệt 2 tay, 7 tuổi tập viết bằng chân. Cả chặng đường tuổi thơ của ông chỉ có một ước mơ duy nhất là quyết chí đi học để được như những người bình thường. Và ông đã vượt lên sự run rủi của số phận, trở thành một bên giáo ưu tú viết bằng chân. Cũng đôi chân ấy, ông đã viết sách, làm cho thơ, dạy học, tư vấn để vẽ lên một huyền thoại, một tấm gương vượt khó như biểu tượng mang đến nhiều thế hệ thanh thiếu niên Việt nam noi theo.Cuốn tự truyện nói về cuộc sống gian nan, cực nhọc khăn cùng ý chí phấn đấu của câu học sinh khi bị liệt cả hai tay. Chuyện bắt đầu vào những năm thực dân Pháp sang xâm lược nước ta. Chúng thỉnh thoảng câu đại bác bỏ khiến dân thôn chịu biết bao nỗi cơ cực,vất vả. Những pháo đại chưng đã làm tan nát bên cửa, nhiều người bị thương với nỗi đau mất mát nhất là cảnh mất đi người vồ cập của mình. Mỗi khi nghe tới tiếng súng giặc là dân buôn bản tản ra những chiếc hầm quanh đó đồng.Vào mùa đông vào một lần trốn giặc ký kết đã bị cảm. Cơn sốt càng ngày tăng không thể mời thầy lang đến chữa trị do bốn bên đều gồm giặc tía của ký kết mời ông lang hàng xóm. Cha ngày trôi qua cam kết đã tỉnh lại nhưng đôi tay bỗng nặng trịch ko thể nhắc lên nổi. Từ đó đôi tay ký bị liệt lúc mới 4 tuổi.

Kể từ ngày ký kết bị liệt cả nhì tay là những chuỗi ngày buồn tủi, đụn bó như một nhỏ chim non đang thời gian tập bay bị gãy cánh,bị bạn chê cười là “thằng què”. Suốt ngày ký quanh quẩn trong nhà, thấy đôi lúc chán phải ra sảnh đình thấy tụi bạn chơi sôi nổi, ký muốn xả thân dự cuộc nhưng không thể. Từ ấy, mọi sinh hoạt của ký phải dựa vào bố, mẹ hay những chị. Bây giờ nghĩ lại ký kết thương bố mẹ nhiều lắm, lẽ ra không nhiều nhất phải giúp đỡ bố, mẹ bát nước, cái tăm. Thế nhưng mà chả góp được gì nhiều hơn bắt bố mẹ hầu hạ đủ mặt.

Hòa bình lập lại, đất nước trọn vẹn giải phóng, làng quê trở buộc phải nhộn nhịp lạ thường. Bà con trong xóm ấp gọi nhau ra đồng cày cấy. Mọi sự nắm đổi tảo về chiều quỹ đạo nhưng tiếc cụ đôi tay cam kết mãi không thể như trước được. Rồi những lớp học được mở khấp nơi. Trẻ con nô nức đến lớp. Có những bạn của ký là Bằng, Tam, Oánh cũng đến lớp vậy là chẳng còn ai chơi với ký cả. Ở công ty cứ mỗi lần nghe tụi bạn đến lớp ký kết thèm lắm. Cam kết quyết định ngắm bọn trẻ đi học. Qua mấy lần học trộm qua cửa sổ. Ký kết xin cô đến học cùng những bạn nhưng thấy tay cam kết như vậy cô Cương ái ngại khuyên ký về đơn vị chơi cho các bạn học. Bỗng cam kết òa khóc Cô Cương dẫn cam kết ra ngõ.Về nhà cam kết xin bố,mẹ đến đi học với những bạn. Cuối cùng, bố ký kết đã xin cô Cương thấy ký như thế nhưng mà ham học cô đồng ý. Sáng hôm sau cô Cương dẫn cam kết vào lớp. Từ đó cam kết được đi học.

Ký sung sướng, hả hê lắm. Trong lớp ký kết ngồi cạnh Bằng, Bằng giúp ký kết rất nhiều vào học tập và mỗi khi những bạn trêu ký là Bằng bênh ngay. Trong lớp ký được gia sư dạy về nhà ký được chị dạy thêm.Thấm bay chưa bao lâu ký kết đã nhận ra mặt chữ. Nhưng những đứa bạn học đã biết viết. Mỗi khi gia sư đưa quyển vở ký kết thấy tủi tủi ko được như tụi bạn.

Một hôm buổi chiều,khi về nhà ký gặp cô giáo và nói về những chiếc lá tất cả những hình vẽ . Gia sư bảo là vì con chim dùng mỏ để vẽ . Về nhà ký suy nghĩ mãi giỏi mình dung mồm để viết nhưng không được làm thế nào lật tập. Ngày hôm sau ký kết thấy đàn gà nhỏ bới rác tra cứu mồi. Ký kết quyết định bắt đầu viết bằng chân xem sao. Cô Cương biết cam kết viết bằng chân bắt buộc đã đến một cây cây bút chì xanh đỏ, một quyển vở. Sau đó cô tập cho ký viết bằng chân. Ban đầu mới tập bút cứ rớt hoài mọi người khuyên buộc phải bỏ cuộc, nhưng bởi vì không nản chí cam kết đã viết được những con chữ và dần dần được cô giáo mang đến điểm 5,8 rồi 10.

Mùa thu năm ấy ký kết phải xa cô Cương vào trường mới. Và cứ như thế từ lớp vỡ lòng đến lúc tốt nghiệp trung học, Ký luôn là một học sinh giỏi, được thầy yêu thương bạn mến. Trong kì thi học sinh giỏi toán lớp 7 của miền Bắc, ký đứng thứ 5. Thời điểm còn ở lứa tuổi thiếu niên, Nguyễn Ngọc ký đã nhị lần được bác Hồ gửi tặng huy hiệu của Người.

Thầy Nguyễn Ngọc Ký luôn luôn biết ơn những người đã quan lại tâm, chăm sóc cam kết như: cô Cương, thầy Châu, thầy Chữ, thầy Bằng, Tam, Phụ, Liễu, Bích, Nghiệp,.. Nhờ có thầy cô, bạn bè cậu bé nhỏ bị liệt đôi tay cần Nguyễn Ngọc cam kết mới được như ngày hôm nay.

Tôi rất thích cuốn sách này bởi lẽ nó là một câu chuyện thực tế tuy khó tin về một cậu nhỏ nhắn bị liệt lại tất cả thể trở thành một thầy giáo ưu tú nhưng tất cả là sự thật.Thầy đã sử dụng chân viết lên số phận của bản thân như một huyền thoại.

Điều tôi tăm đắc nhất ở cuốn sách là nội dung, lời văn chân thật gợi nhiều hình ảnh xóm quê như bọn trẻ chơi ở sảnh đình làm cho nhiều người gợi nhớ tuổi thơ của mình.Tôi rất ưa thích câu “Tôi sẽ chẳng bao giờ quên quãng thời gian ngắn ngủi đáng yêu thương ấy, những ngày đôi tay của tôi còn lành lặn. Bây giờ nhớ lại, tôi ước gì được sống lại, dù chỉ đôi phút…”Lần đầu tôi đọc đoạn này tôi quan sát đôi tay của mình, cảm thấy hạnh phúc khôn cùng và nghĩ nếu bản thân là cam kết thì mình sẽ như thế nào, một cảm giác đau đớn thương tiếc bất chợt trong tâm địa khiến tôi nhói lòng, thật đáng sợ. Điều chổ chính giữa đắc thứ tía tôi thấy dụng ý tác giả viết cuốn sách này mang lại học sinh noi theo, sự kiên định vượt nặng nề của tác giả qua những câu chuyện trong sáng, thật tâm trong mỗi trang sách sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng cho trung tâm hốn bao thế hệ.

Sau khi đọc xong xuôi cuốn sách nói về cuộc đời đầy khổ luyện và ý chí phấn đấu, vượt qua nghịch cảnh để đến với thành công của người thầy “tàn nhưng không phế”. Tôi đi học là cuốn tự truyện kể về chặng đường vất vả nhưng thầy Nguyễn Ngọc cam kết đã trải qua. Câu chuyện chân thật về sự khổ luyện đầy cảm động của Nguyễn Ngọc ký thật đáng để mọi người noi theo. Cuốn tự truyện Tôi đi học như một lời nhắn nhủ mang lại học sinh hãy cố gắng học tập tốt hơn, lao động với rèn luyện tốt hơn để trong tương lai trở thành người có ích cho xã hội.

“Hãy sống đừng để mang đến một phút như thế nào của tuổi trẻ trôi đi hoài phí. Không có gì ngày mai. Ko đạt được nếu từ bây giờ ta biết học hết mình” (Nguyễn Ngọc Ký).

Chia sẻ về cuốn sách đã làm nuốm đổi nhận thức của em

Nếu có ai đó hỏi, liệu một quyển sách gồm khả năng làm thay đổi đời người không, tôi sẽ trả lời rằng tôi hiếm lúc nghi ngờ điều đó. Một quyển sách, đến vào đúng thời điểm, bao gồm thể tạo cho cuộc sống của ta rẽ sang hướng khác.

Xem thêm: Hãy So Sánh Quyền Khiếu Nại Và Tố Cáo Theo Quy Định Hiện Hành

Đấy không phải là điều bạn được tuyên truyền hay dạy bảo, mà chủ yếu bạn sẽ đúc kết được kết luận này, khi bắt gặp quyển sách của đời mình.

Tôi nhớ một buổi chiều ở Era, tiệm café sách thân quen thuộc tôi hay ghé lại mỗi lúc rảnh rỗi. Lúc đang chăm chú chọn sách trên chiếc kệ sách nhỏ nhị ngăn gần kề tường, có một người khách nữa trong quán cũng đến kệ sách. Đó là một người lạ, nhưng shop chúng tôi vẫn gật đầu xin chào nhau, có lẽ bởi vì những ai cùng tầm thường sở ưa thích sẽ cảm thấy dễ gần hơn.

Và trong lúc cả hai đang chọn sách, anh cù sang tôi bắt chuyện, chủ yếu vẫn là hỏi về những thể loại sách tôi yêu thích đọc. Rồi người lạ hỏi tôi, em đọc Bắt Trẻ Đồng Xanh chưa. Nhận được một chiếc lắc đầu thay câu trả lời, anh rút trong giá đựng sách ra một quyển rất cũ, đưa cho tôi kèm lời giới thiệu “em đọc thử đi, sẽ không thấy tiếc thời gian đâu”.

Tôi nhớ bản thân đã ngồi lại đọc cho đến hết quyển sách được giới thiệu ấy. Cho đến bây giờ, tôi vẫn ko tiếc khoảng thời gian đã bỏ ra cho bất kỳ quyển sách nào, ko hẳn chỉ vì chưng tôi mê say đọc, mà gồm lẽ vì một quyển sách dù rất tệ cũng sẽ mang lại đến bạn vài điều gì đó đáng nói. Với nếu một thời điểm nào đó bạn được đắm ngập trong những trang viết tuyệt vời, thì đó hẳn là những khoảnh khắc đáng quý.

Nhưng sẽ hay hơn nhiều, nếu khi buông quyển sách xuống, với thoát ra khỏi thế giới của nó nhưng mà ảnh hưởng của những gì bạn đọc được vẫn còn đó, đi theo bạn, trở thành một phần của bạn. Bắt Trẻ Đồng Xanh, đối với tôi – là một quyển sách như thế.

Tôi search thấy sự đồng cảm với nhân vật bao gồm – Holden Caulfield, chàng trai 17 tuổi bị đuổi khỏi trường dự bị Pencey vì chưng những lý do như đã thi trượt bốn vào tổng số năm môn, hay là không chịu học hành, nhưng lý do lớn nhất là cậu đã chán đến tận cổ một nền giáo dục giáo điều, rỗng tuếch; cũng như những bé người đạo đức giả với bộ tịch đầy rẫy vào môi trường học tập của cậu.

Tôi dõi theo bước chân của Holden - một cậu trẻ thông minh với nhạy cảm - chỉ vừa bước một chân qua ngưỡng cửa của sự trưởng thành, còn nhiều băn khoăn, nghi ngờ, đôi lúc ngán nản cùng cực. Cho dù cho là ở new york xa xôi, hay ngay tại đây, bình thường quanh họ và có thể ngay bao gồm bản thân bọn họ nữa, họ luôn tìm kiếm thấy những nỗi băn khoăn, những hoài nghi, cùng sự phản kháng thậm chí nổi loạn của giới trẻ.

Có thể chính vì thế nhưng mà qua nhiều năm, Bắt Trẻ Đồng Xanh luôn luôn tìm được những cảm xúc đồng điệu trong tâm người đọc, và luôn có ảnh hưởng đến những lớp độc giả trẻ tuổi. Ở đó, người ta bắt gặp hình ảnh của mình, hoặc là một phần của chủ yếu mình.

Ngay từ lần xuất bản đầu tiên tại Hoa Kỳ năm 1951, Bắt Trẻ Đồng Xanh (nguyên tác: The Catcher in the Rye) đã trở thành một hiện tượng. Bị chỉ trích như một quyển sách tồi tệ vị dùng ngôn ngữ thô tục với đề cập đến tôn giáo, làng mạc hội cùng giáo dục một giải pháp “không thiết yếu thống”, nhưng đồng thời Bắt Trẻ Đồng Xanh cũng là quyển sách được đưa vào chương trình giáo dục trung học của Hoa Kỳ.

Hình tượng nhân vật chủ yếu – Holden Caulfield, trở thành một hình ảnh biểu trưng cho một thế hệ giới trẻ lạc lõng, ngán chường và nổi loạn, không chỉ có giá trị phản ánh một phần lịch sử đương thời, mà nó luôn luôn tươi mới với gắn liền với cuộc sống, với những người trẻ ở bất kỳ một thời điểm nào. Mang đến đến nay, với hơn 65 triệu ấn bản được xuất kho trên toàn thế giới, cũng như việc quyển này được tạp chí Time đưa vào danh sách 100 tiểu thuyết tiếng Anh xuất xắc nhất từ 1923 đến nay cũng đã phần nào đến thấy sức sống và sức lan tỏa của tác phẩm.

Tại Việt Nam, người đọc có tác dụng quen với ấn phẩm tiếng Việt qua bản dịch của Phùng Khánh (Nhà sách Thanh Hiên – 1965) với một bản nữa của Đức Dương với Bùi Mỹ Hạnh (NXB Phụ Nữ, 1992 cùng tái bản bởi NXB Văn Học, 2005).

Trong bài bác phê bình “Những giá trị đạo đức vào Bắt trẻ đồng xanh” của Edwards June (Mai Sơn dịch), ông mang lại rằng “Trái với những lời kết tội, Bắt Trẻ Đồng Xanh đích thực là một cuốn sách đạo đức. Mặc dù bạn lấy những lời dạy của Jesus, văn kiện của chế độ dân chủ, lý thuyết của Kohlberg, tuyệt bất cứ một nguồn luận cứ nào không giống để làm nguồn sáng sủa đạo đức soi rọi, thì Holden vẫn nổi lên như là một nhỏ người bối rối nhưng đức hạnh.”

Tất nhiên, Bắt Trẻ Đồng Xanh không chỉ bao gồm thế, vì nếu đấy chỉ là một cuốn sách đạo đức thì bạn đã có hàng chục ngàn cuốn khác như thế, hàng vạn cuốn rao giảng đạo đức đơn thuần. Bắt Trẻ Đồng Xanh, trong cách nhìn nhận của tôi, là một quyển sách tạo nên sự sự khác biệt.

Với tôi, trước nhất khía cạnh giữ chân tôi là phương pháp kể chuyện tự nhiên cùng cuốn hút của tác giả, cũng như việc nắm bắt tư tưởng giới trẻ rất tốt, để tôi cảm thấy như thể Salinger viết cho chính mình, đến những người thuộc thời, ngoại giả cho cả tôi, hoặc viết về một ai đó gồm nhiều điểm giống tôi.

Theo chân Holden Caulfield trở về đơn vị ở New York sau khoản thời gian bị đuổi học, tôi không chỉ trải qua một chặng đường với nhiều điểm lý thú nho nhỏ, nhưng mà đến khi đọc xong, tôi biết rằng đàn ông trai ấy không chỉ để lại đến tôi một ấn tượng đẹp, mà còn gieo vào lòng tôi một mong muốn muốn mãnh liệt: mong mỏi muốn được tra cứu thấy bản thân, và được sống với những giá bán trị đích thực của chủ yếu mình.

Trong một làng hội cơ mà những giá trị ảo cùng thói đạo đức giả lên ngôi, Holden đã cố bóc tách mình khỏi nó. Người ta cần sự tỉnh táo apple để nhận ra những điều xấu xa, dối trá; cần lòng ngay lập tức thẳng để biết khiếp tởm cùng xa lánh chúng; nhưng cũng cần cả sự vào sáng trong thâm tâm hồn để biết quan sát ra những điểm tốt đẹp giữa nơi xô bồ chứ ko đánh đồng mọi việc.

Holden đó là một người gồm những phẩm chất đó. Cậu chán ngấy những màn kịch tôn giáo màu sắc mè với nghĩ “nếu Jesus nhưng mà thấy được những bộ trang phục màu mẽ ấy, chắc ngài sẽ mửa mửa ra mất”, nhưng lại quý mến với quyên tiền mang lại hai nữ tu đang trên đường xuống miền nam giới Chicago dạy học.

Caulfield chán nản những trường lớp rao giảng giáo điều, nhưng trước khi về nhà sau khi bị đuổi học cậu còn ghẹ thăm ông giáo già dạy Sử, người mặc dù đã đánh trượt cậu nhưng cậu vẫn quý ông ta do lòng nhiệt trọng tâm với nghề, thậm chí còn ghi thêm vài dòng vào bài xích thi để ông không cảm thấy áy náy khi đánh trượt mình.

Cũng vậy, tuy gớm tởm những đứa bạn bẩn thỉu, nhưng Caulfield sẵn sàng trò chuyện giỏi đi coi phim với chúng, bởi chúng chẳng có đứa bạn nào. Tôi cảm động bởi Caulfield, tức thì cả khi gồm hành động nổi loạn vẫn ko hề chống lại những nền tảng gia đình, vẫn tôn kính phụ vương mẹ cùng yêu thương anh em, đặc biệt là cô em gái Phoebe.

Với tôi, đoạn trò chuyện giữa hai bằng hữu khi Caulfield lẻn vào nhà, cũng như đoạn kết lúc cậu quyết định ở lại vì chưng em gái và dẫn em đi chơi công viên là một trong những trang viết đẹp nhất mà lại tôi từng đọc về tình cảm gia đình. Nó vào sáng, cảm động mặc dù quả thực rất trẻ con, cùng nó có tác dụng bạn bất giác mỉm cười.

Với tôi, Bắt Trẻ Đồng Xanh chưa bao giờ là một quyển sách của sự phản phòng và ngán chường đơn thuần. Tôi tra cứu thấy ở đó niềm vui sống, của nhân vật cùng của cả độc giả. Những niềm vui giản dị, nhỏ bé và rất dễ bắt gặp khắp mọi nơi. Mội bài thơ của đứa em đề tặng trên găng tay, một giọng hát trẻ nhỏ trong trẻo, xuất xắc những mơ ước bao gồm phần viển vông….

Như “nghề mơ ước” của Holden Caulfield vậy: hãy tưởng tượng một cánh đồng lúa mạch xanh bao la ở đâu đó bên trên trái đất này, chỉ có bầy trẻ nhỏ chơi với nhau. Cậu sẽ đứng bên trên một mỏm đá bên rìa vực thẳm, ngắm lũ trẻ chơi đùa, canh chừng mang đến chúng. Khi chúng băng qua cánh đồng xanh, đến gần mỏm đá, nam nhi Holden công ty ta sẽ tóm lấy bọn chúng để bọn chúng khỏi rơi xuống. Chỉ thế thôi.

Đọc đến đấy, tôi bật cười. “Anh biết, Phoebe ạ, đó là mơ tưởng điên khùng, gàn xuẩn, nhưng thực sự anh muốn thế”. Không chỉ Holden, bao gồm lẽ còn nhiều người mơ như thế, hoặc tương tự thế. Và không có giấc mơ làm sao là gàn xuẩn, nhất là việc giữ lại niềm vui ngây thơ của nhỏ trẻ, cũng như phân tách sẻ niềm vui ấy với chúng. Tất cả lẽ bất kỳ làng hội làm sao cũng cần những con người muốn làm công việc “bắt trẻ đồng xanh” ấy.

Trong một quyển tiểu thuyết tôi đọc, có một nhân vật nói về thân phụ mình như sau “Ông cụ rất tốt, nhưng ông là một chai Coca. Có hàng triệu chai Coca trên thế giới này, và chúng giống hệt nhau. Tôi không muốn bản thân cũng là một vào số đó”.

Khi những nỗ lực đồng hóa mọi người, những khuôn thước, chuẩn mực được đưa ra để triệt tiêu loại Tôi khác biệt, Bắt Trẻ Đồng Xanh là một tiếng nói phản tỉnh. Quyển sách đánh thức cái mong muốn muốn được sống đúng với thực chất nhỏ người bản thân trong tôi.

Mỗi người là một vũ trụ nhỏ bao gồm cả những điểm đẹp đẽ với xấu xa nhưng rất riêng rẽ biệt, chính vì thế nó tạo nên cuộc đời rộng lớn kia thêm phong phú. Tôi đã biết biện pháp trân trọng những điểm khác biệt ở người khác, ngay cả khi họ tất cả quan điểm trái ngược với mình.

Tôi nuôi dưỡng những giấc mơ, và luôn luôn nỗ lực để bao gồm thể biến nó thành hiện thực (tất nhiên ko phải là một giấc mơ bắt được vài đứa trẻ băng qua cánh đồng). Với tôi tin ở những gì mình cảm nhận được. Chẳng phải niềm tin là một điều đẹp đẽ sao, với cứ hãy tin những điều bạn muốn, thay bởi tin những gì người ta muốn bạn phải tin, hoặc cố nhồi vào đầu bạn.

Cho cho dù đi ngược lại, hoặc không trọn vẹn trùng khớp với những “giá trị chung” như gớm thánh, giỏi sách vở thì với tôi Bắt Trẻ Đồng Xanh vẫn là một quyển sách đẹp đẽ, do nó giúp người ta nhận ra con Người, hiểu với ý nghĩa đơn lẻ nhất – đáng được trân trọng như thế nào.

Khi Holden bị đuổi học, đúng ra là lần thứ tư bị đuổi, cô em gái luôn lập lại “bố sẽ giết anh mất thôi”. Cậu cũng tưởng tượng ra chuyện gì chờ đợi mình, nhưng tôi chắc Holden sẽ không đời làm sao chọn bé đường dẹp bỏ cảm xúc, tảng lờ bao gồm tiếng nói của trung ương hồn bản thân để trờ thành một ai đó như ước ao muốn của gia đình, hay bao gồm một vị trí trong buôn bản hội.

Khi Holden nói với em Phoebe “anh sẽ lên phía Bắc chăn ngựa…” mặc dù cậu chưa từng cưỡi ngựa, tôi tin rằng nếu gồm cơ hội Holden vẫn sẽ làm cho mọi giải pháp để kiếm tìm đến cánh đồng xanh của mình. Tôi cũng thế, và vấp ngã rẽ của cuộc đời tôi được đánh dấu vào trong ngày tôi rời trường đại học để có tác dụng những gì mình thực sự muốn. Trong quyết định ấy của tôi có phần ảnh hưởng không nhỏ từ Bắt Trẻ Đồng Xanh.

Cuộc sống thật đáng quý và có lẽ rất ngắn ngủi, bởi thế ta có lẽ bắt buộc dành thời gian để làm cho những việc bản thân muốn, thay vì sống theo ý muốn của một ai đó không giống hoặc sống mang đến qua mon ngày.

Nhìn lại, đến đến giờ bao gồm thể tôi chưa đạt được thành công gì đáng kể, và trong tương lai tôi cũng chẳng mong muốn mình thành ông thánh bà tướng gì cả. Tôi chỉ đơn giản thấy hạnh phúc và mãn nguyện.

Nếu bạn muốn tặng ai đó một món quà, tôi xin đưa ra một đề nghị nho nhỏ: bạn hãy tặng họ 1 quyển sách. Có thể nó ko tạo ra một bước ngoặt, không nuốm đổi cuộc đời họ, mà lại chỉ đơn giản là làm cho họ thêm yêu đời là đã đủ rồi. Sẽ chẳng bao giờ là quá muộn để bắt đầu Sống thực sự, với đôi khi quá trình ấy được khởi đầu, hoặc thúc đẩy nhờ vào một quyển sách đến đúng thời điểm.

Khi tôi đọc Bắt Trẻ Đồng Xanh, đó là một trong những quyển sách cũ rách nát bìa xuất bản từ trước năm 75, cùng thuộc dạng sách hiếm, cạnh tranh tìm, ngay cả lúc tìm trong số nhà sách cũ. Tôi đã mượn chủ quán về để bọc lại bìa, cùng hi vọng có nhiều bạn sẽ tiếp tục đọc nó, cũng như copy ra nhiều bản để tặng bạn bè mình.

Đến cuối tháng 04.2008, tôi lại thấy bản Bắt Trẻ Đồng Xanh ngoại trừ nhà sách, vẫn là bản dịch cũ của dịch giả Phùng Khánh, tất cả chỉnh sửa và biên tập lại. Quả thực, đó là một niềm vui đối với tôi.

Xem thêm: Vừa Gà Vừa Chó Bó Lại Cho Tròn 36 Con 100 Chân Chẵn Hỏi Có Bao Nhiêu Con Gà Bao Nhiêu Con Chó

Tự quyển sách làm ra giá trị của nó, nhưng phải kể đến phần đóng góp ko nhỏ của dịch giả Phùng Khánh vào việc sở hữu lại một bản dịch tiếng Việt điêu luyện, nhuần nhị và tinh tế cơ mà vẫn giữ được tinh thần của nguyên tác.

Khi việc tìm kiếm quyển sách không quá khó khăn như trước nữa, sao bạn ko thử tra cứu đọc nó? Tôi nghĩ bạn sẽ không tiếc thời gian đã bỏ ra, nhất là sau khoản thời gian đọc dứt quyển tiểu thuyết đẹp đẽ ấy