Câu chuyện về tôn sư trọng đạo

     
truyền thống cuội nguồn tôn sư trọng đạo của bạn Việt: hầu như “ngọn nến” cháy không còn mình để thắp sáng nhân gian!
(PLVN) -Xưa nay, tôn sư trọng đạo luôn luôn là truyền thống cuội nguồn quý báu bao đời ni của dân tộc bản địa Việt Nam. Người xưa dạy: “Không thầy đố mày làm nên”. Ở đời, không tồn tại sự cứng cáp nào toàn đi trên tuyến phố trải đầy hoa hồng. Toàn bộ đều buộc phải khổ luyện thành tài. Và, sự cứng cáp đó, tự xưa mang lại nay đều có công lao không nhỏ tuổi của các thầy, cô giáo, vì chưng “người thầy như ngọn nến, đốt cháy mình nhằm thắp sáng sủa nhân gian”...

Bạn đang xem: Câu chuyện về tôn sư trọng đạo


*
truyền thống tôn sư trọng đạo của người việt

Trước thầy vua vẫn chính là trò nhỏ

Vua Lê Hiến Tông (1461-1504) là vị vua thông minh, nhân hậu và ôn hòa. Dưới thời trị vì chưng của ông, tổ quốc vẫn duy trì được sự thái bình, thịnh trị bao gồm từ thời vua cha Lê Thánh Tông. Và, một mẩu truyện cảm đụng về đạo thầy trò đã có lịch sử lưu lại trong một đợt Vua Lê Hiến Tông trở lại viếng thăm thầy cũ.

Chuyện kể rằng, lúc xa giá về đến cổng làng, công ty vua sai bảo dừng kiệu và cách xuống đầu con đường rẽ vào nhà thầy. Thời gian đó, đơn vị Vua lựa chọn mấy cận thần cùng một vị quan thường trực tháp tùng vào nhà thầy giáo cũ. Vua ôn tồn nói với tất cả người: “Hôm nay, trẫm về đấy là để thăm thầy chứ không hẳn vi hành, công cán, vày vậy cho phép các khanh về nghỉ sống công quán”.

Nhà vua đi bộ cùng viên quan trấn và mấy quan tiền hầu cận vào nhà thầy. Không trống phách, không nhạc nhã. Cầm Thượng thư già cùng các con cháu mũ áo chỉnh tề ra tận đầu làng mạc bày hương thơm án đón rước nhà Vua.

Thấy thầy giáo, Vua gấp vàng mang lại gần cụ. Theo đạo vua tôi, nỗ lực sụp lạy. đơn vị vua nhị tay nâng vai thầy lên, ôn tồn: “Xin lão tiên sinh bình thân khiến cho đệ tử không trở nên thất lễ”. Rồi công ty vua quay sang nói với những người dân đang quỳ rạp 2 bên đường rằng: “Cho toàn bộ các ngươi vùng dậy cùng trẫm về bên tôn sư!”.

Vua kể lại tiếng nói với những quân sĩ với với người thân trong gia đình của thầy giáo: “Hôm ni trẫm đến đó là học trò về viếng thăm thầy, chứ không phải thiên tử đi khiếp lý, nghi lễ ở vùng triều đình dùng vào mức khác!”.

Ngôi công ty thầy giáo giản dị, thượng cổ và gọn gàng gàng, đúng với phong thái của người sở hữu - một xấu nho trong sáng. Vua mời rứa ngồi lên sập giữa để mình đứng vấn an thầy. Cố gắng giật bản thân thưa: “Tâu bệ hạ, đâu lại hoàn toàn có thể như nắm được.

Đạo thầy là nặng song phép nước cao hơn, xin hoàng thượng cho lão phu này được đứng hầu! fan ngoài trông vào sao luôn thể ạ!”. đơn vị vua vơi nhàng: “Thưa tôn sư, họ đã biết mục tiêu của trẫm hôm nay rồi. Tôn sư cho phép đệ tử ngồi phổ biến là sẽ quá lắm rồi”.

Nói xong, công ty vua đỡ nuốm xuống thuộc ngồi đàm đạo. Vua hỏi thăm sức khỏe và đời sống của thầy thuộc gia đình, xin xem những bài xích thơ của thầy làm khi nhàn nhã ở chốn thôn dã. Khi người nhà của cụ giáo dưng trầu nước chỉ đứng nghỉ ngơi sân dưới thềm, chuyển qua các thị vệ dưng lên rứa giáo và Nhà vua. Vua Hiến Tông lại khoát tay: “Thôi nhằm họ với thẳng lên đây, dĩ nhiên họ có muốn gần Vua một chút. Âu cũng là chiếc lộc của lão tiên sinh đây!”.

Thưởng thức chén bát trà ngát hương sen đồng nội, bên vua nói với các quan theo hầu: “Trẫm cho các ngươi lui! Chiều nay, trẫm không cần sử dụng “ngự thiện”, trẫm xin cùng với lão tiên sinh cùng gia đình ăn bữa ăn quê. Trẫm mong được ngồi phổ biến mâm với thầy cũ đến thỏa tình thầy trò, chắn chắn lão tiên sinh mang lại phép”. Chũm giáo nghẹn ngào: “Xin cảm tạ đức vua! Thánh chỉ đang truyền, thần xin vâng mệnh!”.

Bữa cơm trắng thầy trò chiều hôm đó diễn ra thân mật. Nhà vua quan trọng đặc biệt thưởng thức món canh cua quê kiểng, bất giác nói với thầy: “Thầy mang đến con ăn một chén bát canh này thật là 1 trong những niềm hạnh phúc. Hương vị cua đồng quê đơn vị ít có thức ăn uống nào sánh tày, quả là ngon. Cũng chính vì như vậy dân gian mới bao gồm câu ca: “Canh cua làm bếp cải thêm gừng/ Xưa nay vua chúa đã từng khen ngon”.

Xem thêm: Album: Những Bài Hát Chill Nhẹ Nhàng Thư Giãn, Cực Chill Cho Ngày Cuối Tuần

Nhân vật cố giáo cùng là thầy dạy dỗ của Vua Lê Hiến Tông vào giai thoại mà lại sách Đại Nam nhất thống chí lưu lại trên đây có tên là Nguyễn Bảo, hiệu là Châu Khê, quê làm việc xã Cổ Lai, thị trấn Vũ Tiên, chấn Sơn nam giới (nay thuộc xóm Phú Xuân, thị xã Vũ Thư, tỉnh giấc Thái Bình). Khoa Nhâm Thìn, năm Hồng Đức thư III (1472), Nguyễn Bảo thi đỗ tiến sĩ.

Năm 1495, thay được đơn vị vua mời vào triều có tác dụng Tả thuyết thư, huấn luyện và đào tạo cho thái tử Tăng. Lúc Thái tử lên ngôi, tức Vua Lê Hiến Tông, núm Nguyễn Bảo được cử làm cho Tả Thị lang cỗ Lễ, tham dự và trông coi các bước ở Viện Hàn lâm. Năm 1501, thăng ráng làm Thượng thư cỗ Lễ, kiêm Thị độc Viện Hàn lâm và sau vài năm thì mất, được truy tặng ngay tước thiếu hụt bảo.

Và cứ theo nội dung của giai thoại trên thì trong ngày Nhà vua Lê Hiến Tông mang đến thăm, núm giáo già Nguyễn Bảo còn vui hơn anh chị vua. Vị lẽ, cụ bao gồm học trò sinh hoạt ngôi tôn quý tốt nhất nước nhưng vẫn mực thước thủy chung, giữ lại đạo nghĩa thầy trò. Nỗ lực càng bằng lòng vì học tập trò cũ của mình dẫu ngồi trên ngai quà vẫn luôn nhớ cội gốc.

Nhất trường đoản cú vi sư, phân phối tự vi sư

Người cô giáo già chấp thuận vì học tập trò cũ của chính bản thân mình dẫu ngồi bên trên ngai đá quý vẫn luôn luôn nhớ cội gốc. Cái cội gốc đó là gì? Xin thưa sẽ là đạo lý muôn đời nay của fan Việt, của dân tộc bản địa Việt: “Nhất trường đoản cú vi sư, phân phối tự vi sư”; “Không thầy đố mày làm cho nên”; “Trọng thầy mới được thiết kế thầy”; “Muốn nhỏ hay chữ thì yêu mang thầy”...


Chuyện nhắc rằng đời đơn vị Đường trung hoa có nhà sư tên là Tề Kỷ làm thơ hay, tốt nhất là các bài về hoa mai. Đặc biệt bài xích thơ Vịnh hoa mai (Mai Thi), siêu nổi tiếng được nhiều người biết đến: “Vạn thủy đồng dục thiết/ Cô căn noãn độc hồi/ Tiên thân thâm nám tuyết lý/ Tạc dạ sổ đưa ra mai”. Dịch là: “Băng giá hàng chục ngàn mầm cây theo nhau tàn lụi, chỉ bao gồm gốc mai sống lại trong một địa điểm tuyết dày đặc. Đêm ngày hôm qua lại bao gồm mấy cành mai nở”.

Bài thơ mang lại với Trịnh Cốc. Cốc vụng làm thơ, cơ mà trồng mai và chơi mai khôn xiết sành điệu. Cốc bảo: “Tại sao lại “Tạc dạ sổ chi mai”. Buộc phải sửa chữ “sổ” thành chữ nhất (theo nghĩa tiếng Hán, sổ là nhiều, độc nhất là một) “Tạc dạ nhất bỏ ra mai”- đêm tối qua chỉ bao gồm một nhành mai nở”.

Theo Trịnh Cốc, một nhành mai giàu sức sống, ẩn ý bật dậy của thiên nhiên trước cõi chết. Ý cho tai Tề Kỷ. Kỷ trầm trồ lắm, xin mang đến hầu chuyện Trịnh ly và quỳ xuống xem cốc là: “Nhất tự vi sư”- ông thầy dạy cho chính mình một chữ.

Giai thoại đó khi sang mang lại đất Việt, vốn giang sơn có nền văn hóa truyền thống đậm đà bản sắc dân tộc, người việt nam tiếp thu văn hóa truyền thống thế giới bằng phương pháp chiết xuất, cửa hàng và kiềm tỏa đem phần tinh hoa, rồi qua khối hệ thống lăng kính bởi chính bạn dạng sắc văn hóa dân tộc khúc xạ, gạn lọc khiến cho phần lấp lánh ấy được lan sáng đa dạng mẫu mã và lonh lanh thêm.

Chính vì vậy, từ lời nói “nhất trường đoản cú vi sư” người việt nam nâng lên thành ý niệm “nhất tự vi sư, phân phối tự vi sư”, một chữ cũng chính là thầy, nửa chữ cũng là thầy cùng với hàm ý xác minh truyền thống tôn sư trọng đạo của dân tộc, tôn kính, quý trọng tín đồ thầy giáo. Xác định thái độ nhiệm vụ của xóm hội, của tín đồ trò đối với người thầy, dù chỉ dạy một chữ giỏi nửa chữ vẫn luôn là thầy của mình.

Mặt khác, câu nói trên còn mang một ý nghĩa sâu sắc cao hơn, nó yên cầu ở những người làm nghề giáo dục cái đạo làm thầy, nên có trọng trách trước những sự dạy. Dù chỉ dạy một chữ giỏi nửa chữ đi nữa cũng phải luôn luôn nhớ mình là thầy, dạy đến tường, mang lại tỏ, chưa chắc chắn thì ko nói, sự học là vô cùng. Câu nói không chỉ có đặt ra cho người thầy về nội dung đào tạo và huấn luyện mà còn lẫn cả về nhân cách làm thầy.

Người thầy được làng mạc hội vinh danh là thế, trọng trách mà làng mạc hội đặt ra cho những người thầy là cầm cố và rất là nặng nề. Học tập không ngừng, người thầy cũng đề nghị không dứt tự làm new mình, nhằm đủ mức độ khai sáng thay hệ trẻ mỗi ngày mỗi không giống theo đà hiện đại của văn hóa xã hội và kỹ thuật kỹ thuật.

Con thèm được một lần trở lại ngồi trên ghế đơn vị trường sẽ được nghe thầy giảng

Có một fan thầy rưng rưng kể về bức thư cô trò nhỏ dại viết lại mang lại thầy. “Thưa thầy, mỗi lúc tâm hồn héo úa do thiếu nước của văn chương, bé thèm được một lần trở lại ngồi trên ghế nhà trường và để được nghe thầy dắt con đi vào một trái đất mới. Nơi mà con biết đồng cảm, biết thương với biết giận với hầu như mảnh đời, hầu hết số phận…

Con thèm được nạp năng lượng bát cháo hành của Thị Nở nấu mang đến Chí Phèo qua lời giảng của thầy. Con ước con có một cái nhân cách cao cả và chữ viết đẹp như Huấn Cao. Nhỏ thèm được nghe về cuộc sống, thèm đi đến những nơi xinh tươi trên quốc gia bằng trí tưởng tượng của bé qua lời giảng trầm ấm, truyền cảm…

Chưa khi nào con thấy trọng tâm hồn mình héo úa như hôm nay. Đã thọ lắm rồi, con không hề được đến với thế giới văn chương xưa nữa. Không có ai có thể giảng cho nhỏ nghe số đông lời hay, ý đẹp, chúng ta chỉ với cho nhỏ những triết lý suông nghiêng về hưởng thụ vật chất. Nhỏ thèm và cầu được một lần tiếp nữa quay lại được uống trà và trò chuyện về thơ ca với thầy dù kiến thức con còn nông cạn. Vì mỗi lần như thế, trung khu hồn nhỏ nhẹ cùng thoải mái, tràn đầy sức sống...”.

Sẻ chia với nỗi niềm của trò, bạn thầy ấy chỉ mong trò sẽ mang chiếc tâm hồn này không thay đổi trong chiếc đời vạn biến. Bởi vì đó chính là bến bờ vững chắc nhất sau hồ hết giông gió cuộc đời.

Xem thêm: Thủ Tục Và Lệ Phí Làm Giấy Khai Sinh, Please Wait

Lúc sinh thời, nỗ lực Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng nói: “Nghề dạy dỗ học là nghề cao quý vào hàng đầu trong các nghề cao quý. Là nghề sáng chế vào hàng đầu trong những nghề sáng sủa tạo. Vị nó trí tuệ sáng tạo ra hầu như con tín đồ sáng tạo”.

Trong công cuộc thay đổi hôm nay, unique giáo dục còn nhiều bất cập cả về quy mô, cơ cấu, unique và hiệu quả. Thế nên, dù ai ai cũng biết chiếc gốc, mẫu đạo lý muôn thuở nay của tín đồ Việt, của dân tộc Việt: “Nhất trường đoản cú vi sư, chào bán tự vi sư”, song không phải ai ai cũng làm theo được.

Bởi thế, đâu đó vẫn có chuyện trò xem thường xuyên thầy, thậm chí là trò hành hung thầy giáo dạy mình. Dẫu vậy xin hãy ghi nhớ rằng, số đông kẻ sẽ một lần do đó thì tồn tại tương tự như không, bởi vì đâu còn niềm tin, đâu còn chỗ dựa trong tâm địa để đứng giữa cuộc sống này…