Bình giảng bài thơ quê hương của đỗ trung quân

     

“Quê hương là chùm khế ngọt Cho nhỏ trèo hái hàng ngày Quê mùi hương là đường đi học Con về rợp bướm đá quý bay."




Bạn đang xem: Bình giảng bài thơ quê hương của đỗ trung quân

CẢM NHẬN VỀ ĐOẠN THƠ QUÊ HƯƠNG

 CỦA ĐỖ TRUNG QUÂN

Kỳ trước ta được xem như phân tích bài xích thơ “Quê hương” của Tế Hanh, Quê hương luôn luôn là nguồn cảm xúc vô tận của các nhà thơ, đơn vị văn. Từ bây giờ ta thử cảm nhận đoạn thơ “Quê hương” của Đỗ Trung Quân của một các bạn đọc, bài bác thơ đã làm được phổ nhạc và lấn sân vào lòng fan (ĐP)

*

quê nhà là chùm khế ngọt Cho con trèo hai hằng ngày Quê mùi hương là đường đến lớp Con về rợp bướm đá quý bay. Quê nhà là nhỏ diều biếc Tuổi thơ nhỏ thả trên đồng quê hương là con đò nhỏ tuổi Êm đềm khua nước ven sông. Quê hương là cầu tre nhỏ tuổi Mẹ về nón lá nghiêng che. “Quê mùi hương là chùm khế ngọt Cho nhỏ trèo hái hằng ngày Quê mùi hương là đường tới trường Con về rợp bướm đá quý bay."

*
quê hương với mọi cá nhân thật giản dị, thân thương. Yêu thương quê là yêu tuyến phố đến trường, yêu phần đông mái nhà tranh, yêu thương cánh đồng lúa chín...Nhà văn Ê-ren-bua đã từng nói: suối chảy vào sông, sông tung ra biển, tình thương tổ quốc xuất phát điểm từ lòng yêu thương với mọi thứ thân thuộc quanh mình. Tình yêu đất nước bao giờ cũng xuất phát từ tình yêu thương quê chân thành, đơn giản và giản dị như thế. Gồm những đối chiếu hình hình ảnh quê hương thơm thật sát gũi. Bên thơ Đỗ Trung Quân có lẽ rằng yêu quê lắm mới bao gồm hình ảnh so sánh đẹp với dễ đi vào lòng tín đồ đến thế. Đọc câu thơ không ít người ngỡ ngàng khi nhận ra, quê nhà sao gần quá. Nó ngơi nghỉ trong tuổi thơ, vào câu chuyên bà kể, vào lời hát người mẹ ru, vào trái cây dịu mát. Quê hương là chùm khế ngọt, quê hương là con phố đi học. Còn điều gì khác gần gũi không những thế với mọi cá nhân dân đất Việt. Quê nhà là vô hình, khó định nghĩa cùng khó rất có thể gợi ra được cố thể, rõ ràng. Thế nhưng nhà thơ đã đưa ra cho ta một định nghĩa thật giản dị, đổi thay cái vô hình dung thành hữu hình. Quê hương hoàn toàn có thể nhìn thấy, rất có thể cầm nắm, rất có thể thưởng thức được từng ngày. Cùng với chùm khế ngọt con người cảm dấn quê hương không thiếu thốn nhất bằng mọi giác quan. Tuổi thơ ai cũng trải qua những năm tháng tới trường. Con đường đi học đã trở thành người chúng ta tri kỉ. Hình hình ảnh “rợp bướm xoàn bay” gợi bắt buộc cho ta đều gì thân thương và trong sáng nhất của tuổi học tập trò. Quê hương là cố kỉnh đó. Nhắm đôi mắt lại ta như thấy quê hương đã ở đó rồi, ngơi nghỉ ngay bên trong trái tim mỗi con người.

lúc ta còn nhỏ, gần như vần thơ về quê hương đã luôn luôn theo ta qua lời dìm của bà, của mẹ. Quê nhà theo ta lúc ta chơi, khi ta cười, lúc ta ăn, lúc ta ngủ. Quê nhà là gì? Xưa nay chưa xuất hiện ai khái niệm nổi. Tuy nhiên với một phong cách rất Việt Nam, Đỗ Trung Quân đã khiến cho những tín đồ con xa quê buộc phải bật khóc. Quê hương mỗi người chỉ một như là chỉ một người mẹ thôi quê nhà nếu ai ko nhớ sẽ không còn lớn nổi thành người. “Quê hương” nhị từ “thiêng liêng” độc nhất vô nhị của một đời người. Nó là mảnh đất chào đón sự bắt đầu của cuộc đời, một sinh linh. Con bạn ta không thể có hai quê hương cũng như không thể gồm hai bạn mẹ. Mảnh đất nền quê hương thương mến mà địa điểm ấy mang đến ta phân tử gạo ta ăn, ngụm vn uóng, là địa điểm đã chào đón những bước đi chập chững đầu đời. Quê nhà ấm áp, lắng đọng như dòng sữa mẹ, nuôi to ta từng ngày, từng ngày.

Xem thêm: Đề Thi Học Sinh Giỏi Môn Ngữ Văn Lớp 7 (Có Đáp Án), Bộ Đề Thi Học Sinh Giỏi Văn 7 Hay Chọn Lọc


Xem thêm: Phương Pháp Tìm Khoảng Đồng Biến Nghịch Biến Của Hàm Số Cực Hay, Có Lời Giải


Cùng với Đỗ Trung Quân “Quê hương” thân thiết là thế. “yêu dấu là thế. Từ “chỉ một” như ước ao nhắc nhở bọn chúng ta, quê hương là duy nhất, ví như ai nhưng mà không ghi nhớ quê hương, tín đồ đó sẽ không còn thể mập nổi thành người”. “không mập nổi không hẳn là khung hình không lớn lên, không phải là con tín đồ ta cứ nhỏ xíu mãi, mà “không bự nổi” có nghĩa là không trưởng thành và cứng cáp một con tín đồ thật sự. Bạn mà ko nhớ về gốc nguồn, cội rễ, ăn cháo đá chén thì tín đồ đó không có đạo đức, không xứng đáng là một con người. Với toàn bộ chúng ta, quê nhà là một máy gì đó gần gũi đến kỳ lạ. Như lúc ta nạp năng lượng một trái lê, ngửi một bông hoa, vị thơm ngọt của nó gợi ý ta về cùng với quê hương; nơi gồm có cánh đồng trải dài xa mãi, những bãi cỏ xanh thơm hương thơm thảo mộc, các chiều hoàng hôn bình yên, ta ngồi chú ý gió hát. Mặc dù có đi đâu xa, tương đối thở của quê nhà vẫn mặt ta, để ta luôn có một góc nhỏ tuổi bình yên ổn với tâm hồn. Khi ta khủng lên, ta ra đi, bon chen, lặn lội trê tuyến phố đời. Bao nhiêu mệt mỏi, từng nào tủi hờn, ấm ức, ta vẫn rứa chịu, nhằm rồi lúc trở về nhìn thấy rặng tre đầu làng, con đê trước sông và phân biệt mái nhà không còn xa lạ của ta ở đâu đó trong xóm, ta lại bật khóc, giờ khóc đổ vỡ òa ra vì chưng để trú hết tủi hờn, nhức buồn, giờ khóc vờ bởi vì một niềm sung sướng vô bờ bến. Ôi ! Sao mà yêu yêu thương thế!

*
Về với quê hwong, như về với kí ức, như về với thực chất con người thuần túy, quê hương cho ta sự im ả, tĩnh lặng, sự bình dị, thanh tịnh. Ta như cuồng loạn muốn ôm lấy quê hương mà hôn, nhưng yêu. Ta như muốn sờ tay vuốt ve tất cả mọi thứ, rồi hét lên rằng “Quê hương ơi! con đã về”. Ta chỉ ước ao nhìn hết, thu hết đều sự thương yêu ấy để vào vào tim, mang đến nó cùng sống, cùng bị tiêu diệt với ta. Bởi thế ta sẽ chẳng còn cô đơn, chẳng bé thương lưu giữ nữa. Hầu hết sự vật vị trí đây đều sở hữu một linh hồn riêng biệt. Linh hồn ấy lâu dài chẳng thay đổi thay. Hồ hết linh hồn ấy đều sẵn sàng chuẩn bị dang tay chào đón ta trở về. Dòng đụn rơm này, cái cây đa già này, cả dòng mùi ẩm mốc của khu đất quê này… vớ cả, toàn bộ đều vây lấy ta, nói chuyện với ta, hơn hết chúng đã hỗ trợ ta chữa trị lành đều vết thương lòng. Với ta, quê hương luôn luôn gắn với vòng tay của bà, của mẹ, là nụ hôn, là giọt nước mắt. Quê mùi thơm mùi canh cà chua, tròn như trái cà, xanh như color rau muống luộc. Đâu buộc phải vì chưa từng ăn mọi thứ đó, mà sao giờ đồng hồ đây, nó lại ngon mang đến thế!. Quê hương sôi nổi cùng mộc mạc một trong những câu chuyện vui rôm rả của xóm thôn láng giếng mỗi tối trăng sáng, là thú vui ngây thơ đến say mê của bạn hữu trẻ con. Ta mong muốn yêu, yêu thương hết toàn bộ mọi sản phẩm công nghệ của mảnh đất này.Quê hương là một cái gì đó như ràng buộc, như một sản phẩm công nghệ kỳ diệu khiến ngày ta phải ra đi, tiến một bước nhưng mong mỏi lùi hai bước. Bắt buộc ra bến xe nhưng lại lại chạy ra sông ngồi ngơ ngẩn một lúc, ngắm nhìn dòng suối bạc lung linh đến lóa mắt khi khía cạnh trời chiếu xuống. Quê nhà ơi là quê hương! Lại một đợt nữa – ta khóc – ngày ta nên ra đi – đến giờ, ta còn quyến luyến. Kì khôi sao ta đi chậm trễ như thế, cứ tốt ngoảnh lại như thế, cây nhiều đầu làng đã xã mờ lắm rồi mà ta vẫn ngờ nó chỉ mới kia thôi. Trong tim bỗng thấy bâng khuâng, xao xuyến lạ! Ta kinh ngạc vì thấy sao lá vẫn xanh, nắng và nóng vẫn kim cương ươm trùm lên cảnh vật.Thật thế, quê hương như ngày tiết thịt ta, kể từ thời điểm lọt lòng, ta đã trao mang lại nó nửa linh hồn của chính bản thân mình vì vậy đi đâu cũng nhớ, cũng thương. “ quê hương là bé diều biếc Tuổi thơ nhỏ thả trên đồng” Quê hương luôn luôn hiện ra trong làn nước đôi mắt nhớ nhung trong các đêm. “Ngẩng đầu quan sát trăng sáng Cúi đầu nhớ cố hương”. Quê hương vẫn sống thọ yêu yêu thương như thế!, Như thế!!