Bài văn mẹ trong tâm trí con

     

Màn đêm dần dần buông, không gian tĩnh mịch, từng góc phố, từng con đường đã chìm sâu vào giấc ngủ, bên cạnh kia phần đa làn gió vơi của tp sài gòn vẫn vi vu chứa lên những bản nhạc sầu thê thảm, vô tình sẽ gieo cho con một nỗi bi ai – nỗi bi tráng của fan con xa xứ. Tự dưng tâm trí con lại tìm trở về bên cạnh mái ấm gia đình, bên vòng tay ấm áp của mẹ và hy vọng viết đôi dòng gửi mẹ, tuy nhiên con biết mẹ chẳng khi nào đọc được trọng tâm sự này của con.

Bạn đang xem: Bài văn mẹ trong tâm trí con

“Nói về tình thương ngọt ngào và lắng đọng của chị em bút mực làm sao tả mang lại hết, lời lẽ làm sao viết mang đến xong”, thế nên cổ nhân ta đã rõ ràng hóa thứ tình trừu tượng ấy một cách dễ dàng qua văn học bình dân, bằng những câu như:

“ người mẹ già như chuối cha hương

Như xôi nếp một như con đường mía lau”

Cảm theo loại ý ấy, con ở phương trời xa phía vọng về quê nhà, nhằm lòng trào dâng gần như xúc cảm của một tín đồ con xa xứ lâu ngày ko được nhìn thấy bóng dáng mẹ hiền.

mẹ yêu của con, trong năm này mẹ đã được gần sáu mươi rồi, mẹ đã trải qua nửa đời tín đồ rồi yêu cầu không mẹ? suốt đời người mẹ đã một nắng nhị sương, sáng tối trên đồng ruộng nuôi nấng bọn con nhỏ dại được đề xuất người. Gương mặt mẹ vẫn hằn phần đa nếp nhăn vì thời hạn cùng bao nỗi vất vả của cuộc sống thường ngày đời thường, song vai bé nhỏ của bà mẹ là đôi vai kiên cố che chở cho cái đó con. Mẹ của bé lúc nào cũng tất bật với công việc, luôn luôn tỏ ra mình là tín đồ khỏe mạnh. Cả đời chị em không thời điểm nào suy nghĩ đến niềm hạnh phúc của riêng biệt mình, toàn bộ hạnh phúc đời bà bầu đều giành riêng cho chúng nhỏ và cho gia đình bé nhỏ dại này, chỉ mong làm sao cho chúng con nên bạn và cho mái ấm gia đình hạnh phúc.

bà mẹ không thể no khi bé còn đói, người mẹ không thể ngủ khi nhỏ còn thức, chị em không thể an lòng khi con dấn lao vào cuộc đời đầy bất trắc, cho nên vì thế giữa cuộc sống đời thường phồn hoa xô đẩy có đôi lúc chạnh nhớ về mái tranh xưa, lòng nghĩ mang lại bóng người mẹ gầy, nuôi nấng lũ con thơ….. Mẹ! anh em chúng nhỏ giờ đã khôn lớn, đã đi xa vòng tay của mẹ, nhưng chúng con vẫn là con của mẹ, các anh chị em của bé đã lập mái ấm gia đình và bé cũng đã trong cuộc hành trình tìm tìm tương lai mang lại riêng mình, vẫn tìm cho chính mình một tuyến phố đi. Ngày bé cầm giấy báo nhập học trên tay, mẹ vui vẻ khôn xiết và bà bầu đã khóc, hai mẹ con ngồi nhìn nhau, người mẹ khóc vì nụ cười mừng, với cũng từ kia đôi vai ốm của chị em lại thêm một gánh nặng nữa… nhỏ thật là 1 trong những đứa vô dụng, lại làm bà bầu thêm khổ nhọc… ko chỉ tạm dừng ở đó bà mẹ ơi, hai năm sau em gái của bé cũng khăn gói theo anh trai vào tp sài thành nhập học, cầm là cha và người mẹ lại càng thêm ai oán hơn, và khó khăn khăn chồng lên cạnh tranh khăn… từng đứa con là một trong khúc ruột của mẹ, bà mẹ thương bọn chúng con, mẹ quyết tử cho bọn chúng con, bé nhớ có thời điểm mẹ quên bản thân và luôn luôn lo cho việc đó con…. Nói đến nỗi quyết tử của mẹ dành cho con thì không cây viết mực làm sao tả mang lại hết, có những khi cơn nhức tim lại quấy rầy và hành hạ mẹ, kể từ khi con vào đại học bệnh tim của bà mẹ ngày càng trở nặng, phù hợp mẹ sắp nên xa con? Có nhiều khi con suy nghĩ rằng nếu như mai đây mẹ không hề thì nhỏ phải làm sao giữa cuộc đời, có những đêm nhỏ nằm mơ chạm chán ác mộng, chị em và con đề xuất xa phương pháp mãi mãi, niềm mơ ước quái ác làm mẹ con xa lìa nhau, nhưng lại khi nhỏ tỉnh dậy con biết rằng chị em vẫn vẫn đang còn ở mặt con, bé và bà mẹ vẫn sẽ vui vẻ.

tính từ lúc ngày ngoại ra đi là từ bỏ đó nhỏ không được nghe ngoại nhắc về việc mẹ sinh nhỏ ra nữa, nhưng nhỏ vẫn cảm nhận được rằng mẹ đã quyết tử cho bé quá nhiều. Ngoại kể rằng, thời đó bố phải đi làm việc xa ko về kịp, bà bầu phải thừa cạn một mình, không thuốc thang, ko trạm xá, ko bà đỡ…. Cái gì rồi cũng không. Sinh ra con lại không hề khóc, đề xuất một thời điểm sau con mới cất tiếng khóc chào đời… bây giờ con to rồi, nhiều khi con nghĩ lại mẩu truyện của nước ngoài kể nhưng mà nghiệm được một điều rằng, mẹ có biết tại sao khi đó con không khóc không? lúc ấy con đã cảm nghiệm sự hy sinh của mẹ dành riêng cho con, bé đang nhìn bà bầu của con, nhìn một vị cứu vãn tinh đồ sộ của đời mình, sau đó con bắt đầu khóc, con khóc mang lại sự buồn bã của mẹ.

Xem thêm: Star - Hai Kho Thóc Chứa Tất Cả 388 Tạ Thóc

lúc này con to rồi, cơ mà càng ngày nhỏ càng cảm thấy xa chị em nhiều hơn, con ít dành thời hạn cho mẹ hơn với ít có thời gian nghĩ về bà mẹ hơn, con bao gồm lỗi với bà bầu và con nhận ra giữa nhỏ và người mẹ đang dần tất cả sự xa cách vô hình dung nào đó. Khi còn bé, con vui chơi cùng với bọn chúng bạn, luôn có bà mẹ là người chia sẻ những niềm vui nỗi buồn, nhưng lúc này con thấy tình yêu đó ngày càng xa cách bà bầu à. Con ao ước thời gian tạm dừng để trở lại với kí ức trẻ con thơ được chị em yêu yêu đương đùm bọc, được nghe những tiếng nói êm dịu như cô tiên của mẹ, được nghe hầu hết lời ru của mẹ, được ngủ trong khoảng tay của mẹ. Nhưng bà bầu à, con vẫn đang còn phải tìm cho mình một tương lai, nhỏ đành đề nghị xa mẹ. Mẹ đọc được suy xét của con, ngày bé gói tư trang xa quê, mẹ đã khóc, và bé cũng khóc, mặc dù là con trai nhưng con hay khóc người mẹ à. Những lúc nghĩ về về chị em con lại càng nhớ bà bầu và con đã khóc, nhỏ biết rằng khóc do vậy chẳng làm cho được gì mang đến mẹ, nhưng bé nghĩ rằng bé khóc một trong những phần để giảm nhớ mẹ, và con khóc đến mẹ, cũng chính vì con biết rằng hình như cái nghèo, mẫu khổ, mọi nỗi bất hạnh, những nổi nhức mà chị em phải gánh chịu đựng đã có tác dụng khô đi dòng nước mắt của mẹ.

Mẹ! Đôi chân rất lâu rồi bôn tía khắp ruộng đồng bây giờ lại bị thêm tai nạn làm chị em đi đứng cảm thấy khó khăn, tuy thế vậy nhưng mà mẹ không hề nghỉ ngơi, chị em luôn thao tác vì bọn chúng con, con luôn luôn nghĩ rằng mình chưa làm gì được cho mẹ. Con đang còn nợ bà mẹ rất nhiều, nợ bà bầu lời cám ơn, nợ chị em tình yêu thương…

bà bầu à! Giờ sinh hoạt phương trời xa học hành con new nghiệm được một điều rằng: thế giới có bao nhiêu người thì bao gồm bấy nhiêu bản tình ca về mẹ, nhưng các nhất chắc rằng là đông đảo “ bạn dạng tình ca ko lời”. Cũng chính vì không ngôn ngữ nào nói mang lại hết lòng mẹ, người mẹ là vớ cả, bà mẹ đã biến con từ ko thành có, từ gồm thành mập khôn, từ các cơn nhức xé ruột đến các nước mắt mồ hôi mẹ mọi cho nhỏ hết, đường nhỏ đi khu đất trời bé nhìn thấy, sông biển nhỏ vượt qua số đông là của mẹ, một miếng nhỏ ăn, một hơi nhỏ thở, niềm hạnh phúc con quá hưởng, khổ đau bé chịu đựng không có mẹ làm thế nào con được biết, huyết chảy trong người con có phải cũng do mẹ sẻ chia? Không, không có gì lớn hơn mẹ nữa đâu.

người mẹ à, bé biết rằng gần như lời trung ương sự này của bé không được mềm mại êm dịu, tuy vậy đó là toàn bộ những gì chân tình nhất của con, viết về chị em của nhỏ thì dẫu cho con viết cả đời cũng không hết được….

Xem thêm: Unit 3 Grade 7: Community Service, Giải Communication Unit 3 Tiếng Anh 7 Mới

Gửi

Ở phương trời xa nhỏ nguyện cầu bà bầu sống bình an, người mẹ đừng lo cho bằng hữu chúng nhỏ nhiều bà bầu nhé, chúng con hứa với người mẹ chúng bé sẻ nỗ lực học xuất sắc để bù đắp hầu như tình cảm, sự quyết tử mà mẹ giành cho chúng con, chúng nhỏ cám ơn mẹ, bọn chúng con nỗ lực làm mang đến sợi dây tình yêu của người mẹ con chúng ta ngày càng siết chặt hơn chị em nhỉ. Con ao ước một ngày gần đây nhất được về quê gặp gỡ mẹ, cũng chính vì đối svới con một năm xa mẹ như thế là không ít rồi, 1 năm mà tưởng chừng như cả nắm kỷ mẹ nhỉ, người mẹ tha vật dụng cho con nhé ! con yêu me. MẸ YÊU.